Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Canh Dung quay đầu, đôi tay nắm chặt tay lái âm thầm mắng: “Tôi cũng không muốn cùng các người chết chung một khối .”

Tóc dài bị gió thổi loạ bay tán loạn , Tiêu Trúc Vũ đẩy đầu vai hắn, tay trái đặt ở phía dưới sờ được càng ngày càng nhiều máu, là máu từ trên đùi hắn chảy ra, lúc này hắn quả thực rất giống một con quỷ hút máu, muốn hút máu từ thân thể của cô để đền bù lượng máu mà hắn trôi đi.

“Ô…… Ô bà ngoại, bà ngoại cứu con.”

Mắt tiều tụy chứa đầy tơ máu chậm rãi mở, Bạch Dương chịu đựng kịch liệt đau, thú ý khống chế không được muốn đem cô cắn chết, đùa chết! Mặc dù sự đau đớn của cô cũng không có bấtcứ tác dụng gì để giảm bớt tác dụng cho cơn đau của hắn, nhưng hắn càng đau, thì ý nghĩ muốn cát nát cô càng cuồng liệt.

Cầm lấy khẩu súng kia, họng súng còn lửa nóng nhắm ngay vào sống lưng gầy yếu của cô , đem thân thể của cô dính sát vào chính mình, rốt cuộc cũng chịu buông miệng cô ra.

“Tiêu Trúc Vũ, chúng ta cùng chết được không!”

Hắn đem từ “ chết” cắn răng nhấn mạnh rất nặng, không phải dò hỏi, mà là mệnh lệnh.

“Tôi không muốn chết!” cô khóc lớn, ý niệm muốn sống vô cùng mãnh liệt, nôn khan hỗn hợp thuận thế nước mũi nước mắt chảy xuống: “Tôi không muốn chết a!”

Phía sau lại thêm một chiếc xe đuổi theo, đỉnh xe lắp giá hỏa tiễn loại nhỏ, nhắm ngay bọn họ.

Bạch Dương nâng súng nhắm chuẩn vào đầu người nọ bán một phát mất mạng, ai ngờ lại so với tóc độ bóp cò của hắn thì đối phương ấn hạ phóng còn nhanh hơn một bước, hắn ném súng ôm người trong lòng ngực nhảy xuống xe, không đợi lăn xuống, một pháo bay đến oanh tạc xe, nổ tung từng linh kiện xe bắn lên không trung, xe bùng cháy .

Từ giữa núi lăn xuống phía dưới khoảng đất bằng gần chân núi mới dừng lại , người trong lòng ngực bị cướp đi, Bạch Dương theo bản năng muốn bắt được, nhưng ngay cả ống tay áo của cô cũng không chạm vào được.

Khóe mi bị gọc cạnh của một phiến đá cắt qua , máu cháy ra ướt cả khuôn mặt, mắt mờ, chất lỏng màu đỏ nâu chảy đầy ngũ quan, Bạch Dương nhấc mí mắt gian nan mở ra, một bảo tiêu bóp chặt cổ Tiêu Trúc Vũ chậm rãi hướng lên trên mà nhấc lên, thẳng đến hai chân cô cách mặt đất một khoảng, đôi mắt phía dưới kính râm không biểu tình nhìn thẳng hắn.

“Bạch thiếu gia, mời cậu không cần đắc ý vênh váo, ngoan một chút cùng chúng tôi trở về.”

“Buông cô ấy ra.” Cánh tay hắn chống mặt đất, chân mất đi tri giác.

“Tiên sinh nói, chỉ cần lưu trữ cho cô ta nửa cái mạng là được, cậu lại tiếp tục giãy giụa, đừng trách tôi nổ súng bắn vỡ đầu cô ta.”

“Tôi nói, buông cô ấy ra !” Quỳ rạp trên mặt đất, đầy miệng máu, ánh mắt ngoan độc nhìn chằm chằm vào bảo tiêu.

Chân cô ở không trung dần dần đánh mất đi sức lực,chân trắng nõn bị bụi bặm làm thêm dơ tí, người đàn ông nhìn cô gái trong tay mình, lực đạo vẫn chặt như cũ không hề lơi lỏng.

Bạch Dương đột nhiên vọt lên , đem hắn đánh gục trên mặt đất, cô được buông ra liền lăn xuống trên mặt đất, súng trong tay của bảo tiêu còn chưa kịp giơ lên, Bạch Dương đã cầm cục đá điên hướng lên đầu hắn đập xuống!

Một lần! Hai lần!

“Tôi nói buông cô ấy ra! Buông cô ấy ra!”

Ba lần, máu ở mọi nơi!

—Bang bang– cục đá đập lên đầu bảo tiêu đã lâu, kính râm cũng bị nện vỡ vụn, mặc dù người đã chết hắn cũng không có có ý muốn đình chỉ . Máu tưới đầy đất, trong con ngươi tràn đầy lửa giận , trong lồng ngực cũng vụt ra mùi máu tươi, hắn chỉ là vùi đầu dùng đá đập mãnh liệt vào người đàn ông kia, tảng đá kia cũng bị nứt rồi, mà cánh tay Bạch Dương vẫn vung lên hạ xuống như cũ –bang bang– rung động !

“Thao mẹ mày! Con mẹ nó! Mẹ nó!”

Lửa giận nghẹn mấy tháng qua, toàn bộ được hắn xả ra hả giận.

Tiêu Trúc Vũ quỳ rạp trên mặt đất ho khan, nhìn súng rơi một bên , run run rẩy rẩy bò lên trên trước lấy lại đây, học tư thế Bạch Dương nắm súng, run rẩy giơ lên, nhắm ngay vào hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận