Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tất cả bút lông giấy mực đều được bà chủ Phúc Mãn Đường tài trợ chứ Ôn Trạm chả tốn một xu một hào.
Con đường này vốn náo nhiệt nên ít nhiều hắn cũng sẽ gặp không ít đồng liêu cũ trên quan trường.
Họ nhìn thấy Ôn Trạm từ một quan lớn tứ phẩm lại bị hạ cấp đến mức bày sạp ván văn thì cũng rấtngại ngần do dự, vì sợ sẽ vô tình làm Ôn Trạm xấu hổ nên còn băn khoăn không biết có thể tiến đến chào hỏi hay không.
Ấy thế mà ngược lại Ôn Trạm còn vẫy tay gọi đồng liêu cũ, kéo họ ngồi xuống rồi hỏi coi họ cần viết chữ gì.
Ép mua ép bán.
Chẳng mấy chốc mà không ít lớn nhân tɾong triều đình có tɾong tay bức thư pháp siêu quần của Ôn Trạm. Những lớn nhân có giao tình cũng thi thoảng ghé sạp tìm hắn tám chuyện.
“Dạo này Ôn Trạm làm gì?”
Từ miệng những người ở Cẩm Y Vệ mà Vĩnh Gia Hoàng Đế biết việc Ôn Trạm bị người ta mai phụcđánh hội đồng vào ngày đầu tiên ra tù.
Cứ cách một thời gian thì ông ta lại hắng giọng dò hỏi đám quần thần về tình hình của Ôn Trạm một lần, lấy việc đó để răn re những kẻ muốn động tay động ͼhân mưu hại người mà ông ta đã nhắm tới.
“Hồi bán chữ ở chợ.” Tâm phúc của Vĩnh Gia Hoàng Đế là Binh Bộ Thị Lang Thượng Quang Hiệt đang khom người bẩm báo.
“Ha?” Vĩnh Gia Đế nhíu mày nhìn Thượng Quan lớn nhân, vô cùng nghi ngờ.
“Cũng có người chịu mua chữ của hắn ta?”
Chư vị lớn nhân nghe ông nói thế thì đều cúi đầu nín cười. Tuy thư pháp của Ôn Trạm không được coi là kém cỏi nhất triều đình nhưng cũng chẳng có chỗ nào đáng khen ngợi.
Nếu chưa gặp người thật mà chỉ mới nhìn qua nét chữ qua loa của hắn thôi thì nhiều kẻ sẽ lầm tưởng chữ này do một người thô bỉ xấu xí viết ra.
Ôn Trạm có tuổi thơ vất vả, không giống kiểu thế gia công tử có tiền có thì giờ học tập như Cung Túc Vũ.
Ngoại trừ đọc sách để thi cử thì Cung Túc Vũ còn có điều kiện học một số tài lẻ như ngâm thơ vẽ tranh, tinh thông âm luật rồi tập viết chữ đẹp các thứ.
Còn Ôn Trạm, trừ việc đọc sách viết văn ra thì hầu như tất cả thời gian rảnh hắn đều dùng vào việc luyện võ đánh quyền và the0 dưỡng phụ làm việc quân.
Chớ nói chữ xấu mà ngay cả vẽ tranh đàn sáo Ôn Trạm đều dốt đặc cán mai. Trừ đánh cờ, do hắn thường xuyên học binh pháp với dưỡng phụ nên có nghiên cứu môn đó.
“Đa số những người ghé mua là đồng liêu cũ trên triềụ Mọi người thấy Ôn Trạm nghèo túng nên không đành lòng.”
“Ồ, lúc Ôn Trạm dâng tấu vạch tội thì các ngươi chỉ trích mắng chửi hắn ta đến thươռg tích đầy mình, giờ thấy hắn bị bãi chức thì giở quẻ sinh lòng thươռg mến. Ngày mai khanh mang một bức hắn viết tới đây cho trẫm xem, để trẫm biết bản lĩnh tre0 đầu dê bán thịt chó là thế nào.”
“Ha ha ha, thần lĩnh chỉ, từ lâu đã nghe bút pháp của Ôn lớn nhân có chỗ hơn người, nay thần có dịp thưởng thức rồi.”
Nhờ có Hoàng Đế thường nhớ thươռg nên phe phái Từ Các lão không dám động vào Ôn Trạm, nhờ đó hắn được yên ổn qua ngày.
Ngày viết chữ lừa tiền, đêm dâm loạn con dâu, thi thoảng lại còn được Lam Hạc hào phóng đưa đồ tiếp tế nữa chứ.
Thế nhưng số trời không cho nhà đất mái ngói của họ Ôn được yên, khách ghé chơi lần này còn tôn quý hơn lần trước.
May mắn, lần này người đến tìm Ôn Trạm không phải nữ nhân mà chính là học trò của Ôn Trạm, Tam Hoàng tử Khác Hoàn.
Sau khi Thái Tử bị Hoàng Đế hạ lệnh giam cầm vì kéo bè kết cánh thì hắn ta đã mất hết quyền thế, làm liên luỵ không ít thần tử tɾong triềụ

Bình luận (0)

Để lại bình luận