Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông đóng cuốn sách lại hỏi: “Em nghĩ đến việc ra ngoài đi dạo sao?”

“Có thể chứ? Em muốn đi ra ngoài chơi sao! Anh dẫn em đi!”

Khương Từ Niên lập tức đứng dậy đi lấy áo khoác cho cô, hoảng loạn đến mức giống như đang sợ cô đổi ý không muốn đi nữa.

Trong lúc bọn họ còn đang dừng lại ở việc hẹn hò thì họ cũng đã kết thúc mối quan hệ vào thời gian đó.

Lê Đông nói ra ngoài đi dạo, thì thật sự chỉ là tùy tiện ra ngoài đi dạo mà thôi, bọn họ nắm tay nhau, lang thang không có mục đích vẫn luôn liên tục đi về phía trước trên một con đường phố duy nhất, mười ngón tay của cô và Khương Từ Niên đang chặt vào với nhau, khóe miệng không dấu được sự vui sướng, trong mấy ngày qua thì hôm nay là ngày mà anh ta cảm thấy vui vẻ nhất.

Trước nay anh ta chưa từng cảm thấy đi dạo phố trên đường cũng có thể sẽ làm anh ta hạnh phúc tới như vậy, Khương Từ Niên không nhịn được mà nghiêng đầu nhìn sang bên cạnh, Lê Đông chỉ vừa mới đứng tới bả vai của anh ta, trong ánh mắt đều tràn đầy tình yêu tựa như đang được ngâm mình trong hủ mật ong ngọt ngào.

Lê Đông ngẩng đầu lên nhìn nhìn thấy anh ta tươi cười chói lọi giống như một ánh mặt trời, đã lâu rồi không được nhìn thấy bộ dạng thiếu niên sức sống ngời ngời này của anh ta, cô cảm thấy có chút ngoài ý muốn.

Khương Từ Niên lớn lên rất đẹp trai, ôn hòa, ngũ quan thanh tú, chính trực, tóc đẹp mày ngài, gương mặt cất giấu ý cười, vô cùng quyến luyến, khóe môi nhếch lên, khiến người ta rung động mà tim đập thình thịch, thời điểm anh ta cười lên có vẻ cực kỳ ngoan ngoãn.

“Lê Đông.” Anh ta hé miệng kêu tên cô một cách rõ ràng, giọng nói từ tính còn mang theo sự sung sướng khó giấu.

Lê Đông quay sang, chớp chớp mắt nhìn anh ta

Tiếng cười của Khương Từ Niên làm lồng ngực của anh phập phồng lên xuống: “Lê Đông.”

“Sao vậy?” Cô không biết nguyên nhân là gì.

“Lê Đông, Lê Đông.” Khương Từ Niên nắm chặt tay cô, môi hồng răng trắng mà hé nở nụ cười tươi rói, bộ dạng vui vẻ không tài nào ngừng lại được làm cô cũng bật cười cùng anh ta.

“Lê Đông, Lê Đông, Lê Đông!”

Khương Từ Niên kêu tên cô lần nữa, cứ như thế mà không thể ngừng lại, trên gương mặt còn nhiễm một tầng màu đỏ hồng, anh đang nở nụ cười xao xuyến không thể diễn tả bằng lời.

Dọc theo suốt đường đi, anh ta cũng không hề yêu cầu cô đáp lại anh ta lời nào, chỉ là gọi tên cũng có thể khiến cho tâm trạng của anh ta trở nên sung sướng, vui vẻ, chỉ là hô tên mà thôi, nhưng máu huyết cả người anh ta cũng đều sẽ ấm áp cả lên, lấp đầy nỗi bất an xao động ở trong nội tâm.

Cảm giác ấm áp ấy không ngừng ngọ ngoạy, tựa như ánh mặt trời được hái xuống, khảm tầng tầng vầng sáng ở trên người, Lê Đông mặc một chiếc váy dài màu xanh đen, đôi vớ dài màu trắng, Khương Từ Niên thì mặc một chiếc áo hoodie có thiết kế giống hệt chiếc váy của cô y đúc.

Hai người bọn họ một cao một thấp đi song song với nhau một cách thông thả, thậm chí Khương Từ Niên còn nắm tay cô, nhàn nhã mà không ngừng gọi tên cô, Lê Đông ngửa đầu nhìn anh ta: “Anh ấu trĩ quá đi.”

“Lê Đông, Lê Đông, Lê Đông.”

“Phiền quá, đừng gọi nữa.”

“Lê Đông!”

“Dây dưa không thôi.”

Hai người đi về phía cuối con đường ở phía trước, một bên là dòng xe cộ chạy không ngừng, con đường xuống dốc uốn lượn thông từ thành phố đến cái chỗ ngoặt tiếp theo.

Đôi chân đi dường này của Lê Đông không còn thông thuận như trước đây nữa, bác sĩ nói cô phải được huấn luyện đến mức hồi phục hoàn toàn, cũng cơ bản là không có khả năng hồi phục như trạng thái của trước kia, thậm chí là không thể chạy bộ, nhảy nhót.

Không biết đã đi bao lâu, Lê Đông mệt đến mức không đi nổi được nữa, Khương Từ Niên cõng cô trở về, cô ghét trên đầu vai của anh ta nặng nề mà ngủ thiếp đi, Khương Từ Niên tận hưởng tiếng hít thở đều đều của cô ở bên tai. mùi vị hạnh phúc này không có gì có thể sánh nổi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận