Chương 159

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 159

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hai chân Điền Yên dang rộng thành hình chữ đại (大). Cô giữ tư thế cứng ngắc, hai tay bất lực lôi kéo ga trải giường, tiếng khóc như bị ép phát điên, không biết nên cầu xin thương xót hay để anh dùng sức. Bây giờ cô chỉ muốn nhận được cao trào mà cô thích.

“Xin anh… Xin anh… Cho em ưm ưm, cho em cho em!”

Mày rậm của Bàng Kinh Phú cụp xuống hai phân. Cô khóc nhiều đến mức khung xương gầy yếu ở cổ nhô ra, ngay cả hơi thở cũng mau chóng cuốn đi.

Cuối cùng Bàng Kinh Phú vẫn lựa chọn thưởng cho cô. Ngón cái anh ấn lên âm đế mềm mại nhô ra, khảy thật nhanh.

Cơ thể Điền Yên không ngừng được cơn run rẩy, cô nắm ga trải giường xốc xếch, ngã khuỵu nâng eo mình lên, trong khi run rẩy, một lượng lớn chất lỏng bắn ra ngoài.

Mỗi một lần cây gậy nhét vào rút ra, cũng sẽ rút ra một lượng nước tung tóe, như vòi hoa sen tưới lên người Bàng Kinh Phú.

Trong phòng khách VIP, những người đàn ông ngồi trên ghế sô pha đang thấp giọng trò chuyện với nhau cái gì đó. Trình Anh Ngôn cười lớn, còn chưa kịp trả lời thì cửa phòng đã bị đá mở.

Mấy người cảnh sát đặc nhiệm mặc đồng phục xông vào. Bọn họ đội nón sắt, mặc đồng phục màu đen, mặt đeo mặt nạ chống độc, tay cầm súng tiểu liên chĩa vào mỗi một người trong phòng.

“Giơ tay lên!”

Sắc mặt Trình Anh Ngôn kinh ngạc, sắc mặt của hai tên khách hàng bên cạnh khó chịu nhìn anh ta, từ từ giơ tay lên.

Trình Anh Ngôn còn chưa kịp phản ứng, hai đặc cảnh nhanh chóng lôi anh ra khỏi ghế sô pha, ấn mạnh xuống đất. Sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo làm cho anh ta tỉnh táo, nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.

“Mấy người có ý gì!”

Hai tay anh ta bị vặn ra sau lưng, còng tay lạnh lẽo khóa chặt tay anh ta. Đội trưởng đội đặc cảnh xuất hiện trước mặt anh ta vẫy tay ra hiệu, các thành viên trong đội phía sau bắt đầu lục soát phòng.

“Có người tố cáo anh và người buôn bán vũ khí quốc tế có giao dịch bất hợp pháp. Anh lấy danh nghĩa công ty của mình bán tàu du lịch, cung cấp cho hắn phương tiện buôn lậu. Anh có cần tôi nhắc lại cho anh biết chính xác anh đã phạm tội như thế nào không?”

Một giọng nói phát ra từ máy liên lạc trên ngực đội trưởng: “Đội trưởng, tìm thấy thuốc nổ ở lầu một, có một chiếc két sắt lớn yêu cầu nhận dạng mống mắt.”

Đội trưởng nhấn điện thoại vô tuyến lặp lại: “Nhận được.”

Nói xong thì vẫy tay: “Đưa anh ta đi.”

“Anh chờ một chút! Chờ một chút! Chờ một chút!”

Trình Anh Ngôn bị kéo khỏi mặt đất, loạng choạng về phía trước, hốt hoảng giải thích: “Đây là hàng do đối tác gửi cho tôi. Anh cũng biết đây là phòng tập bắn súng nên có súng là chuyện đương nhiên! Ở đây có thủ tục pháp lý chính quy! Nếu anh không tin thì để tôi gọi điện thoại nhé!”

Đội trưởng đi ở phía trước không quay đầu lại, âm thanh cười lạnh rất là chói tai.

“Cái ô phía trên không có quan hệ với chúng tôi, suy nghĩ thật kỹ người tố cáo anh là ai đi. Nếu không phải các người tranh chấp nội bộ, chúng tôi cũng không phát hiện được đầu mối này. Thà cầu xin tha thứ không bằng khai ra đồng bọn sớm một chút để tranh thủ giảm án.”

Trong nháy mắt Trình Anh Ngôn biết đây là chuyện gì.

“Tôi nói với anh! Nói với anh! Anh tới hỏi chính quyền địa phương ở Dương Thành, họ có một đội quân gọi là 3190. Người ở đó đã cung cấp cho tôi những thứ này. Lúc đầu tôi không tìm bọn họ, nhưng họ đã tìm đến tôi! Tôi đang bị lợi dụng!”

Người trước mặt dừng lại. Sắc mặt Trình Anh Ngôn khẩn trương đến tái nhợt, thở hổn hển nói: “Anh đi thăm dò thì biết! Tôi không lừa gạt anh, nếu anh đến trễ, một hồi người sẽ chạy mất!”

Đội trưởng nhíu mày, ép khóe miệng xuống, lộ ra biểu cảm bừng tỉnh hiểu ra gật đầu.

“Quả thật là chạy rồi. Trước khi tới chúng tôi đã lục soát qua nơi đó, người tố cáo anh cũng tự tố cáo quân đội của hắn. Xem ra, anh là bia đỡ đạn bị bọn họ đẩy ra ngoài làm người chết thay.”

Sắc mặt Trình Anh Ngôn hoàn toàn sụp đổ.

Cho nên khi anh ta bị kéo về phía trước, đôi chân vô lực gần như bị kéo lê trên mặt đất, chật vật trượt về phía trước.

Xa xa, màu xanh và trắng của đại dương và bầu trời hòa quyện vào nhau. Con tàu du lịch khổng lồ đẩy nước biển về phía trước, để lại một chuỗi sóng trắng thật dài. Những gợn sóng dần dần lan rộng cho đến khi hòa làm một thể vào làn nước trong xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận