Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trò Chơi Của Nữ Vương
Văn phòng của Khang Lộ lạnh lẽo như một hầm băng. Mùi gỗ tuyết tùng và da thuộc đắt tiền phả ra một thứ quyền lực khiến người ta ngột ngạt. Chiến Lược bị gọi đến đây mà không rõ lý do, và hắn ghét cái cảm giác này. Hắn ghét cảm giác mình là con mồi bị gọi vào hang cọp.
“Ngồi đi.” Khang Lộ không ngẩng đầu, giọng nói đều đều, không một gợn cảm xúc.
Chiến Lược kéo ghế, tiếng chân ghế ma sát trên sàn đá cẩm thạch nghe chói tai một cách khó chịu. Hắn ngồi xuống, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, trong tư thế phòng thủ.
Khang Lộ cuối cùng cũng ngẩng lên. Đôi mắt cô ta, sắc như dao cạo, nhìn xoáy vào hắn. “Cậu có vẻ căng thẳng.”
“Tôi không…”
Cô ta không cho hắn cơ hội. Bàn tay thon dài, sơn móng màu đỏ thẫm, xoay màn hình laptop về phía hắn.
“Giải thích đi.”
Trên màn hình, là một đoạn video. Góc quay từ camera an ninh hành lang khách sạn. Hắn nhìn thấy chính mình, lén lút, rình rập. Hắn thấy Diệp Sương mở cửa phòng, thấy mình lao vào như một con thú đói. Thấy mình và cô ta giằng co. Rồi hắn thấy… hắn dắt cô ta vào nhà vệ sinh nam. Đoạn video tiếp theo, là cảnh hắn và cô ta, cả hai đều có vẻ mệt mỏi, rời đi bằng cửa thoát hiểm.
Cơn nóng giận bốc lên tận đỉnh đầu. “Chị cho người theo dõi tôi?”
“K Media có cổ phần trong khách sạn đó,” Khang Lộ nói thản nhiên, như thể đang bàn về thời tiết. “Tôi chỉ tình cờ xem lại báo cáo an ninh. Cậu biết đấy, đề phòng rủi ro cho ‘gà cưng’ của công ty.” Cô ta mỉm cười. “Giờ thì, nói đi. Cậu đã làm gì cô ấy?”
“Làm gì?” Chiến Lược gầm lên, hắn đứng bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn. “Câu đó phải để tôi hỏi mới đúng! Chị hỏi cô ta đã làm gì tôi ấy! Cô ta ngủ với tôi! Chị hiểu không? Ngủ xong, cô ta chạy mất! Như thể tôi là một thằng bệnh dịch!”
Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng. Hắn đã quên mất đây là bà chủ của mình. Hắn chỉ thấy một sự sỉ nhục không thể che đậy.
Khang Lộ, trái với dự đoán của hắn, không hề tức giận. Cô ta nhướng một bên mày, vẻ mặt đầy thích thú.
“Ồ? Ngủ?” Cô ta lặp lại. “Ngủ thế nào? Kể tôi nghe xem. Ở căn hộ của cậu à? Bao nhiêu lần? Mất bao lâu?”
Những câu hỏi dồn dập, như những mũi kim châm thẳng vào lòng tự trọng của hắn.
“Chuyện đó… không liên quan đến chị!”
“Rất liên quan.” Khang Lộ ngả người ra ghế. “Diệp Sương là bạn tôi. Cậu là nghệ sĩ của tôi. Khi hai người ‘ngủ’ với nhau rồi một người ‘chạy mất’, nó rất liên quan đến tôi. Trả lời.”
Hắn nghiến răng. “Đêm đó. Lần đầu tiên. Ở căn hộ của tôi.”
“Lần đầu?” Khang Lộ có vẻ ngạc nhiên. “Tôi tưởng… hừm. Tiếp tục.”
“Cô ta không có chứng minh thư, không thuê được khách sạn. Cô ta nhờ tôi giúp!” Hắn cố bào chữa. “Tôi không thể dắt cô ta ra khách sạn! Chị thừa biết paparazzi ở khắp nơi! Tôi chỉ… đưa cô ta về nhà!”
“Và rồi ‘ngủ’?” Khang Lộ mỉm cười. “Cậu ép cô ấy?”
“Ép?” Chiến Lược cười khẩy, một nụ cười cay đắng. “Bà chủ, chị nên tự mình hỏi cô ta thì hơn. Hỏi xem cô ta có bị ép không.”
Khang Lộ nhìn xoáy vào mắt hắn, không bỏ sót một tia cảm xúc nào. “Vậy, phản ứng của cô ấy thế nào?”
Chiến Lược nhớ lại. Hắn nhớ lại cái cách cơ thể cô ta run rẩy dưới thân hắn. Cái cách cô ta siết chặt hắn. Cái cách cô ta rên rỉ và phun ra thứ nước dịch ấm nóng đó. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Khang Lộ, gằn từng chữ:
“Rất. Hưởng. Thụ.”
Ba từ đó, đầy thách thức.
Khang Lộ nhìn hắn một lúc lâu, rồi đột nhiên bật cười. Một tràng cười khô khốc.
“Được rồi. Thú vị.” Cô ta đứng dậy, đi về phía cửa sổ, nhìn xuống đường phố bên dưới. “Cậu về được rồi, Chiến Lược.”
Hắn ngớ ra. “Chỉ vậy thôi?”
“Cậu muốn gì nữa? Muốn tôi trao huân chương ‘chinh phục’ cho cậu à?” Cô ta quay lại, ánh mắt lạnh như cũ. “Cậu không làm gì cô ấy. Cô ấy cũng không làm gì cậu. Đó là vấn đề của riêng Diệp Sương.”
“Vấn đề gì?”
“Vấn đề ‘cấm dục’ của cô ta.” Khang Lộ nói, như thể nói với chính mình. “Năm năm. Năm năm cô ta sống như một nữ tu. Vậy mà lại bị một thằng nhóc ‘thịt tươi’ như cậu phá vỡ.” Cô ta lắc đầu. “Diệp Sương muốn trốn tôi, nên mới đi cùng cậu. Giờ cô ta muốn trốn cậu, nên cô ta đi mất. Cậu không tìm được đâu.”
“Trốn tôi?” Cơn giận lại bùng lên. “Tại sao phải trốn? Lão tử đây có gì đáng sợ?”
“Cậu không đáng sợ. Nhưng cái cảm giác mà cậu mang lại cho cô ấy,” Khang Lộ dừng lại, “thì rất đáng sợ. Về đi. Khi nào cô ấy muốn tìm cậu, tự khắc sẽ tìm.”
Chiến Lược cảm thấy máu dồn lên não. “Tìm? Chờ?” Hắn hét lên. “Chị coi tôi là cái gì? Một cái lốp xe dự phòng? Một thằng trai bao gọi là đến, đuổi là đi? Muốn dùng thì dùng, không muốn thì vứt à?”
Hắn không đợi cô ta trả lời, lao ra cửa, đập sầm cánh cửa gỗ nặng trịch lại. “Mẹ kiếp! Coi như tôi chưa từng quen biết người đàn bà đó!”
Tiếng rầm cửa vang vọng.
Trong văn phòng, Khang Lộ mỉm cười. Thằng nhóc này, kiêu ngạo, non nớt, nhưng có một thứ mà nó không biết. Nó đã đánh thức một con quái vật đang ngủ say. Và con quái vật đó, một khi đã tỉnh, sẽ không dễ dàng ngủ lại.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận