Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Nói Dối Bị Vạch Trần
Nghe đến đây, Mục Phách ngược lại bình tĩnh hơn. Bản hợp đồng anh và Gia Ngộ ký kết vô cùng sơ sài, do chính tay anh viết, sau khi hai người ký tên là có hiệu lực. Lúc ký hợp đồng điều kiện không cho phép, thậm chí chỉ có một bản duy nhất, hiện đang nằm trong két sắt ở phòng làm việc. Cho nên không có khả năng bị người khác phát hiện, càng không thể bị ai đó lấy làm bằng chứng… Thẩm Hành đang lừa anh.
“Trí tưởng tượng của cậu thật phong phú.” Mục Phách bình tĩnh lau khô tay, “Nói nhiều như vậy, mục đích của cậu chẳng phải là muốn xem giấy đăng ký kết hôn của tôi và Gia Ngộ thôi sao?” Tai Mục Phách khẽ động, anh đột nhiên bật cười, hạ giọng nói: “Nhưng mà cậu nói rất đúng, tôi chính là ghét cậu, rất rất ghét.”
Vừa dứt lời, tiếng khóa mật mã vang lên, Gia Ngộ xách theo hộp cơm quay lại.
“Người đâu cả rồi?”
Tiếng bước chân ngày càng gần, Thẩm Hành nén lại một hơi không thể phát ra, hắn nghiến răng nghiến lợi vỗ mạnh lên vai Mục Phách, gằn từng chữ: “Đừng có để tôi bắt được thóp của anh.”
Mục Phách nghe xong ý cười càng đậm, quả nhiên không ngoài dự đoán của anh, Thẩm Hành chỉ là đang nói lời khách sáo mà thôi. Chỉ là trên mặt cười càng rạng rỡ, trong lòng lại càng thêm mất mát. Một năm, anh và Gia Ngộ chỉ có thời gian một năm bên nhau. Đến lúc đó, không cần Thẩm Hành nói, họ cũng sẽ ly hôn.
“Thẩm Hành, cậu làm gì ở đây vậy?”
Thẩm Hành thu tay lại, thay thế khuôn mặt giận tái đi bằng nụ cười tươi rói để đón Gia Ngộ, trong lòng không khỏi hừ lạnh, một người chồng giả mà thôi, cô có cần phải bênh vực đến thế không?
“Tôi nhớ ra còn có việc phải xử lý, nên vào chào hỏi… Mục Phách một tiếng. Miễn cho người ta lại nói tôi không coi ai ra gì, không lịch sự.”
Gia Ngộ bỏ qua sự ngập ngừng trong lời nói của hắn, cô xách hộp cơm lên, vẻ mặt kinh ngạc: “Cậu đi luôn à?”
Thẩm Hành đi về phía cô, gật đầu: “Ừ.”
“Vậy hộp cơm này làm sao bây giờ?”
Thế mà cô lại lo cho hộp cơm. Thẩm Hành dừng bước, tức giận xoa đầu cô, vạch trần suy nghĩ của cô: “Cậu còn thích ăn hải sản hơn cả tôi ấy chứ.”
Gia Ngộ cúi người xuống, không cho hắn sờ đầu mình: “Đi đi đi, không tiễn.”
Thẩm Hành liếc qua sắc mặt âm trầm của Mục Phách, tâm trạng tốt hẳn lên, cũng chẳng thèm để ý thái độ lạnh nhạt của Gia Ngộ, hừ một tiếng rồi rời khỏi căn hộ.
Gia Ngộ lẩm bẩm một câu “đồ thần kinh”, đặt hộp cơm lên bàn, hỏi anh: “Hai người đã nói gì với nhau vậy?”
Mục Phách cụp mắt xuống: “Chưa kịp nói gì thì em đã về rồi.”
Gia Ngộ thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: “Vậy thì tốt rồi, tốt rồi.”
Nhìn cô gái bị xoa đầu đến mức tóc hơi rối lên, Mục Phách giơ tay, như vô tình vén lại tóc cho cô ra sau tai: “Rửa tay rồi ăn cơm thôi.”
“…Ờ.” Gia Ngộ sờ lên tai mình, vừa rồi ngón tay Mục Phách có chạm vào chỗ này, ngứa quá. Cô gãi gãi. Mà sao gãi mãi cũng không thấy ngứa như vừa rồi nữa.

Món chính tôm hùm đất rất cay, Gia Ngộ ăn không nổi, mắt nhìn mà thèm thuồng, đã ăn trong bát còn nhìn trong nồi, nước miếng cứ chực trào ra. Mục Phách nhìn cô, đem tôm nhúng qua hai lần nước lọc, rồi lại chấm thêm nước tương, đưa đến tận miệng cô: “Ăn đi.”
Gia Ngộ cảm động đến suýt rơi nước mắt – cô chỉ là lười bóc vỏ tôm thôi, không ngờ Mục Phách đã nhìn ra lại còn tình nguyện dung túng cho sự lười biếng của cô. Cô chột dạ muốn lấy lòng Mục Phách, cũng gắp một miếng tôm đút cho anh: “Ngon không anh?”
Mục Phách lúc này đã quen rồi, thong dong gật đầu: “Ngon lắm.”
Cô cười hì hì, nghe lời này xong liền tự mình bỏ vào miệng một miếng thịt tôm khác, vừa ăn vừa đồng tình: “Em cũng thấy ngon.”
Mục Phách khẽ liếc nhìn cô một cái, rồi vội vàng cúi đầu xuống, tiếp tục bóc tôm. Môi cô thật hồng.
Ăn xong, Gia Ngộ và Mục Phách cùng về nhà họ Văn một chuyến.

Bình luận (0)

Để lại bình luận