Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đồng tử Tống Hàm phóng lớn, tay đút vào túi, nắm chặt di động.
“Em gái nhỏ, mấy anh em chỉ là muốn mời em ăn một bữa cơm, hát một ca khúc, tại sao em còn trốn đi.”
Mấy người cười hì hì đi về phía Tống Hàm, Tống Hàm từng bước một lui về phía sau, sâu thẳm trong hẻm nhỏ một người cũng không có, cô sợ tới mức khóc ròng: “Các người muốn làm gì, tôi sẽ báo cảnh sát!”
Tống Hàm cầm điện thoại di động muốn gọi điện thoại cho đồn công an gần đó, ngay sau đó điện thoại di động lại bị người ta hung hăng đoạt lấy, ném xuống đất.
“Mấy anh em để ý em là cho em mặt mũi, đừng có không biết xấu hổ.” 
Người đàn ông cầm đầu dùng một tay bắt được cổ tay Tống Hàm, những người khác xông lên lôi kéo cô, hèn mọn nhân cơ hội sờ tới sờ lui trên người cô, ôm eo nhỏ của cô.
“Cứu mạng, cứu mạng, buông tôi ra…”
Tống Hàm tuyệt vọng kêu cứu, miệng cũng bị bịt lại, mấy người khống chế cô đi ra ngoài, muốn đưa cô đến nơi thuận tiện đùa bỡn.
Tống Hàm khóc đến mức hai mắt đẫm lệ mơ hồ, lúc này, người đầu tiên cô nghĩ đến vậy mà lại là anh rể, nếu như anh rể ở đây thì tốt rồi, đều trách chính cô, anh rể đối xử với cô tốt như vậy, cô lại vì trốn anh rể, đi cửa sau trường học, tự đưa mình vào hoàn cảnh nguy hiểm. 
Trong đầu nghĩ, trong tầm mắt mơ hồ, vậy mà thật sự xuất hiện bóng dáng anh rể.
Tần Tự Ninh nghĩ mới tan học không lâu, cô em vợ hẳn cũng không đi quá xa, lập tức lái xe vòng quanh trường học, từ xa nhìn thấy một cô bé bị mấy nam sinh bắt nạt, còn tưởng rằng mình nhìn lầm, xuống xe chạy tới nhìn, hóa ra thật sự là Tống Hàm.
Cô gái nhỏ của mình cũng không nỡ dọa khóc, hiện tại bị mấy tên lưu manh ức hiếp, Tần Tự Ninh tức giận đến mức thần kinh phát đau, xắn tay áo xông lên.
“Ưm… Anh rể…”
Tần Tự Ninh đánh nhau với mấy người này, Tống Hàm được buông ra, khóc lóc muốn ngăn cản: “Anh rể, đừng đánh nữa, đừng đánh nữa!”
Nhìn anh rể bị mấy người vây công, Tống Hàm tức giận mình lại đau lòng anh rể, không có cách nào chỉ có thể chạy về phía sau nhặt điện thoại di động lên báo cảnh sát, vừa khóc báo địa điểm vừa chạy về.
Thân hình Tần Tự Ninh cao lớn, trước kia là một võ sĩ quyền anh nghiệp dư, mấy năm nay tuy rằng buông lỏng, nhưng thu thập mấy tên lưu manh này vẫn không thành vấn đề, chỉ đánh một lát, anh nhìn thấy em vợ vậy mà lại chạy mất.
Tim Tần Tự Ninh có chút đau, nhưng nghĩ cũng phải, không phải vì em vợ trốn tránh anh nên mới có thể để mấy tên côn đồ này bắt được cơ hội.
Trong lòng anh tích tụ, đánh nhau phân tâm, cam chịu nghĩ, nếu bị thương, nói không chừng còn có thể làm cho cô đau lòng.
Ý nghĩ này mới xuất hiện, một giây sau, một viên gạch rơi xuống trán anh.
Tên lưu manh này mắt thấy anh em mình đã bị đánh không dậy nổi, chộp lấy một khối gạch vụn đánh lén.
Đầu óc của Tần Tự Ninh trong nháy mắt choáng váng, thân thể lung lay sắp đổ, ngã xuống đất.

Tần Tự Ninh cũng mê muội nửa phút, sau đó ý thức đã tỉnh táo trở lại, chỉ là đầu quả thật choáng váng, em vợ đã trở lại, còn khóc lóc ôm lấy anh, Tần Tự Ninh vui vẻ, nắm chặt tay em vợ không buông, được đưa đến bệnh viện gần đó.
Đợi đến khi y tá tiêm thuốc xong rời đi, Tần Tự Ninh mới mở mắt.
Tống Hàm nắm tay anh rể, khóc đến nỗi mắt sưng lên: “Em xin lỗi, anh rể, đều là em không tốt, đều là em hại anh thành như vậy, đều tại em…”
Tần Tự Ninh nhìn mà đau lòng, đưa tay lau đi nước mắt của cô gái, dịu dàng vuốt ve gò má cô: “Không trách em, là anh rể không cẩn thận, đừng khóc, em khóc như vậy, anh rể đau lòng…”
Tống Hàm đỏ mặt, hít hít mũi, không khóc nữa, “Anh rể, anh có chỗ nào không thoải mái không?”
Tần Tự Ninh nắm tay Tống Hàm kéo đến ngực mình, “Anh rể có Hàm Hàm, sao có thể không thoải mái.”
Anh rể không đứng đắn, Tống Hàm tức giận đến mức muốn đánh anh, nhưng nhìn anh rể mặc quần áo bệnh nhân, sắc mặt trắng bệch nằm ở trên giường bệnh truyền nước biển, cô lại đau lòng tự trách, “Anh rể anh đừng nói lung tung.”
Tần Tự Ninh cười, nắm bàn tay nhỏ bé của cô gái nhắm mắt lại, “Nếu Hàm Hàm hôn anh rể, anh rể sẽ thoải mái hơn.”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Hàm lập tức đỏ bừng, vội vàng nhìn sang bên cạnh.
Trong phòng bệnh có năm cái giường, bốn cái có người, cũng may hơn tám giờ đúng là thời gian ồn ào, không ai nghe được lời này.
Cô đỏ mặt tiến đến bên tai Tần Tự Ninh: “Anh rể, có người nhìn kìa!”
Lúc đông người cũng không tiện kéo rèm, có vẻ giấu đầu hở đuôi.
Tần Tự Ninh vừa nghe lời này, máu lập tức bắt đầu chảy ngược.
Vậy em vợ có ý là, ban đêm lúc không ai nhìn là được rồi.
Tần Tự Ninh bắt đầu xao động, nhắm mắt nghỉ ngơi, bảo tồn thể lực, thuận tiện kiềm chế nửa người dưới cứng ngắc của mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận