Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em đoán sai rồi, tôi rất muốn xem.


Hai tai Bạch Lê tê rần, toàn bộ sống lưng không kìm được khẽ run rẩy.

Cô xoa xoa hai vành tai ngưa ngứa, lúc này mới đỏ mặt mở quyền hạn vòng bạn bè cho anh, trong suốt quá trình đó ngón tay cô vẫn luôn run rẩy bởi quá căng thẳng.

Vòng bạn bè của Bạch Lê rất sạch sẽ, đa số đều là ảnh mặt trời, ánh nắng rực rỡ và ấm áp, còn có hoa hướng dương dưới ánh mặt trời, rất hiếm khi viết kèm lời văn.

Hai ba tháng cô mới đăng lên vòng bạn bè một lần, tần suất rất thấp, cho nên vòng bạn bè tích góp mấy năm nay đã bị Thẩm Án lướt hết trong vòng chưa đầy một tiếng.

Mấy ca khúc đơn cô chia sẻ đều được Thẩm Án download xuống nghe hết một lượt, còn thêm vào bộ sưu tập.

Sau khi Thẩm Án về nhà thì lập tức cởi sạch quần áo, mở tủ lạnh lấy một chai nước lớn ra uống, rồi mới vào phòng tắm tắm rửa, lúc bước ra, anh chỉ mặc một chiếc quần đùi.

Ngồi trên sô pha một lúc, anh uống vài ngụm nước, sau đó mới ra ban công tưới hoa.

Rửa tay xong, anh cầm lấy điện thoại trên bàn trà lên nhìn qua đống tin nhắn dày đặc, lướt một hồi lâu mới tìm được Bạch Lê, anh dứt khoát ghim khung chat của Bạch Lê lên đầu tiên.

Lê: “Ngày mai tôi mời anh ăn cơm hộp được chứ? Gửi tới phòng khám của các anh.


Thẩm Án nâng đầu lưỡi cà cà lên hàm trên, không nhịn được muốn bật cười.

Thẩm Án: “Không được.


Nhớ tới dáng vẻ thấp thỏm lo âu của Bạch Lê trong bệnh viện, anh cụp mắt đánh thêm một hàng chữ:
“Yên tâm, tôi sẽ không nhìn em.


Đợi một lát, khung chat của Bạch Lê vẫn đang hiển thị “Đang soạn tin”, nhưng mãi vẫn chưa có tin nhắn gửi tới.

Thẩm Án cười nhẹ, gửi đi một tin nhắn thoại “Đi ngủ sớm một chút.


Anh không biết rằng trong ban đêm tĩnh lặng sẽ có người bật đi bật lại toàn bộ tin nhắn thoại anh gửi tới rồi nghe tận mười mấy lần, anh cũng không hề biết có một người chỉ vì ‘chuyện mời anh ăn cơm’ mà mất ngủ suốt một đêm.

Điều duy nhất Thẩm Án biết đến chính là đêm nay anh lại mơ thấy Bạch Lê.

Anh cởi mũ cô ra, lấy đá viên chườm ướt đôi môi cô, trong ánh mắt kinh hoảng lo âu của cô, anh cúi đầu ngậm lấy đôi môi ấy.

.

Thẩm Án ném chiếc quần lót nhiễm mùi tanh vào thùng rác.

Anh ngậm lấy điếu thuốc, mở điện thoại lên, trên Wechat lại là một loạt lời nhắc nhở màu đỏ chưa đọc đến, chỉ có duy nhất khung chat được ghim ở đầu tiên kia là trống không, không có bất kỳ tin nhắn nào.

Anh liếm liếm răng nanh, khẽ bật cười.

Đồng hồ sinh học của anh luôn rất chuẩn, mỗi ngày đều đúng 6 rưỡi rời giường, hôm nay lại bởi vì việc nào đó… không lường trước được, nên chậm mất nửa giờ.

Tắm rửa xong đã là 7 giờ 13 phút, Thẩm Ám thay quần áo sau đó ra quán bánh bao mua bữa sáng, bà chủ nhìn thấy anh tới đây thì lập tức ân cần dọn bàn cho anh.

Thẩm Án nâng nâng tay, “Đóng gói ạ.


“Bạn gái đâu? Vẫn chưa tìm à?” Bà chủ vừa đóng gói vừa hỏi, “Tôi có quen một cô gái rất xinh, nhỏ hơn cậu hai tuổi, làm công tác bên dân sự, nhà ở phố ngay phía trước kia kìa, nếu cậu thấy không sao, lát nữa tôi chờ cô ấy tới rồi hỏi số điện thoại của cô ấy.


Mấy cô gái trẻ tới mua bánh bao đứng bên cạnh đều đưa mắt lén nhìn Thẩm Ám.

Thẩm Ám đã sớm quen, nhướng mày nói, “Thôi khỏi ạ, cháu tìm được rồi.


“Lại lừa tôi đi?” Bà chủ cho anh thêm hai quả trứng luộc nước trà, buộc kín miệng túi rồi mới đưa cho anh, “Lần trước tôi hỏi cậu, cậu cũng bảo tìm được rồi, thế người đâu? Khi nào đưa tới tôi xem xem.


Thẩm Ám thanh toán tiền, nhướng mày nở nụ cười, “Mấy ngày nữa.


“Thật à?” Bà chủ nửa tin nửa ngờ, cười nói, “Vậy tôi có thể chờ ha.


Thẩm Ám bước vào phòng khám, Đàm Viên Viên che mặt thẹn thùng nói, “Anh Ám, hôm nay anh đẹp trai quá đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận