Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đến giờ cơm, Lục Hoài Châu ngồi ở phòng khách nhà Trương Lâm, thầy đang bận rộn trong bếp, còn vợ thầy thì bưng trái cây vừa mới cắt xong đi về phía y: “Tiểu Lục, không phải đã nói với cậu rồi à? Sao không dẫn cô bé kia đến nhà thầy cô ăn cơm? Đã tới vài ngày rồi mà còn chưa nhìn thấy người đâu.”

“Phản ứng mang thai của con bé tương đối nghiêm trọng, hồi sáng còn phải phiền Trương Lâm đi xem một chuyến.” Lục Hoài Châu vội vàng đứng dậy, tiếp nhận đĩa thức ăn từ tay bà.

Y có thể phục chứ nhanh như vậy cũng là nhờ thầy y đã giúp đỡ hết mình. Trong lòng Lục Hoài Châu rất cảm kích, y biết sự kỳ vọng và coi trọng của thầy dành cho mình, nhưng có một số chuyện không thể cưỡng cầu được.

Hai năm trước Trương Lâm vừa mới ly hôn, không có con cái, về nhà sống với ba mẹ. Hai vợ chồng già lo lắng không yên cho đứa con gái duy nhất này, thế là dồn hết hy vọng vào y. Tuy rằng tuổi tác hai người chênh lệch mấy tuổi, nhưng đều đã từng ly hôn, ban đầu bọn họ còn sợ con gái mình không muốn nữa kìa.

Không ngờ Trương Lâm liếc mắt một cái đã coi trọng Lục Hoài Châu, thế nhưng mấy lần đều bị y giả vờ không biết để cho qua chuyện. Hai vợ chồng già quyết định tìm lý do mời y đến nhà ăn cơm, tranh thủ nói chuyện cho rõ ràng, nếu thật sự không được thì cũng sớm cho con gái mình từ bỏ mối này đi.

Sau vài chén rượu, Lục Hoài Châu thấy vợ thầy nháy mắt ra hiệu với thầy, y không muốn để thầy y phải khó xử, thế là đè lại bàn tay đang định cầm lấy chai rượu của thầy, cầm lấy chén rượu của mình, một lần nữa rót đầy cho cả hai.

Y nâng ly nói: “Thầy, cô, thật xin lỗi.” Nói xong, y một ngụm uống hết rượu trong ly.

Hai vợ chồng già nhìn nhau, bọn họ cả đời làm lãnh đạo, sao lại có thể không hiểu điểm này, chỉ là cảm thấy tiếc cho một đoạn nhân duyên tốt nhưng không thể thành thôi. Thế là bọn nó cũng không nói thêm lời nào nữa, chỉ uống rượu cùng Lục Hoài Châu. Hết chén này lại đến chén khác, cứ thế một hồi thật lâu.

Tuy biết Phương Uyển biết tối nay ba chồng sẽ không về ăn cơm, nhưng thấy trời càng lúc càng muộn, trong lòng cô không khỏi cảm thấy bất an. Cô ở chỗ này lẻ loi một mình không quen biết ai, cho nên trong lòng có chút thiếu cảm giác an toàn.

Tiểu Tiền vốn là đứng canh ở cổng, nhìn cô từ trong phòng đi ra thì nói: “Chị, chị còn chưa ngủ à. Ban đêm lạnh hơn nhiều, chị đừng đứng bên ngoài lâu.”

Phương Uyển biết mình không thể hỏi cậu ta về hành tung của Lục Hoài Châu, vì vậy chỉ đáp một tiếng rồi thắt chặt cái khăn choàng trên người, cúi đầu nhìn đống gạch trên mặt đất: “Buổi chiều chị ngủ hơi nhiều, thế nên bây giờ không ngủ được. Chị ra đây hóng gió một chút thôi, không sao đâu.”

Tiền Dũng đứng một mình cũng cảm thấy chán, thế là thỉnh thoảng lại cây được câu không nói chuyện phiếm với Phương Uyển, giới thiệu cho cô về những người sống ở quanh đây. Nói tới nói lui lại nói qua chuyện có người giới thiệu đối tượng để Lục Hoài Châu đi bước nữa.

“Nói đến chuyện này, chị, chị không bác sĩ Trương Lâm hẳn là có ý với thủ trưởng à? Trước khi chị tới, chị ấy thường xuyên đến đây lắm, nay thì nói gửi một ít trái cây trong nhà, mai lại nói qua mượn chút đồ này nọ, dù sao cũng ở gần như vậy…”

“Không biết tối nay thủ trưởng đến nhà chị ấy ăn cơm thì sẽ có tiến triển gì mới không đây, hề hề hề…”

Phương Uyển nào còn lòng dạ mà nghe Tiền Dũng đang nói tiếp những gì, cô theo thói quen mà siết chặt tay, quay người vội vàng quay đi vào nhà.

Tiểu Tiền còn chưa nói xong thì đã nhìn thấy Lục Hoài Châu từ xa, đang được người ta đỡ về. Cậu định đi tới đỡ một tay thì Lục Hoài Châu xua tay, đối với người trong nhà thầy mình: “Cậu về đi, vất vả rồi.”

Phương Uyển đang chuẩn bị lên lầu trở về phòng thì nghe thấy tiếng động ngoài cửa, Lục Hoài Châu một mình đi vào, nhốt luôn Tiểu Tiền muốn theo vào ở ngoài cửa.

Người đàn ông ngẩng đầu lên, nhìn thấy Phương Uyển đang đứng ở trên bậc cầu thang thì lỡ đãng nhíu mày: “Xuống đây.”

——–

Vừa rồi, trên đường trở về, Lục Hoài Châu còn có thể miễn cưỡng tỉnh táo được một chút, nhưng khi về đến nhà, ở nơi quen thuộc khiến tinh thần vốn đang căng thẳng của y thả lỏng ra. Dọc đường đi, y luôn tâm tâm niệm niệm là khi về nhà còn có một việc rất quan trọng mình cần làm, nhưng y lại không thể nhớ ra được đó là gì.

Sau khi nhìn thấy Phương Uyển, y mới nhớ ra, miệng thì nói cô xuống đây, nhưng y lại tự mình đi vào trong bếp.

Phương Uyển cảm thấy giọng điệu và vẻ mặt của ba chồng khi cô nói chuyện với cô lúc vừa rồi rất kỳ lạ, cố gắng áp xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, cô ngoan ngoãn bước xuống lầu. Khi cô xuống đến phòng khách, Lục Hoài Châu đã bưng ra một cái chậu chứa đầy nước nóng rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận