Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Từ hôm đó, Vãn Phong tránh Đại Sơn như tránh tà.

Nàng không dám lại gần anh ta. Bữa cơm, nàng gắp thức ăn cho anh ta xong là lập tức bưng bát đi chỗ khác. Đại Sơn quen được nàng chăm sóc, giờ bị hờ hững, anh ta ăn cơm mà cơm dính đầy mép. Thấy Vãn Phong không lau cho, anh ta liền tự gạt cơm, rồi… ngơ ngác định đút cho nàng.

Ông bà Trình Đại Thụ nhìn cảnh đó, thấy vừa thương vừa lo.

“Hai đứa này làm sao vậy?”

Đại Sơn mếu máo định nói gì đó, Vãn Phong từ ngoài lao vào, bịt miệng anh ta lại, lôi ra sân. “Không có gì! Anh ta không nghe lời, con giận thôi!”

Nàng kéo anh ta ra cửa, nghiến răng: “Không được nói lung tung trước mặt cha mẹ! Không thì tôi… tôi không bao giờ nhìn mặt anh nữa!”

Đại Sơn sợ hãi gật đầu, níu tay nàng: “Chị… đừng giận…”

Vãn Phong thở dài. Giận một kẻ ngốc thì được gì?

Tối đó, Trình Vũ lại ôm điện thoại chơi, bà Hoa Như nằm bên cạnh con trai, quay sang nói với Vãn Phong: “Hay là… mẹ nói cha con đóng cho nó cái giường khác, để ở gian giữa. Chứ nó là đàn ông con trai…”

Bà không nói hết câu, nhưng Vãn Phong hiểu. Bà sợ Đại Sơn sẽ làm bậy với nàng.

“Ngoài đó lạnh lắm mẹ.” Vãn Phong bất giác nói đỡ.

“Lạnh thì nó là thằng ngốc cũng biết gì.” Bà Hoa Như hạ giọng. “Mẹ sợ nó… nhỡ đêm hôm… nó điên lên thì khổ.”

Vãn Phong nhìn về phía Đại Sơn. Anh ta đang ngồi im lìm trên giường, đôi mắt đào hoa nhìn nàng, ánh mắt đầy sợ hãi và ỷ lại.

Trông anh ta… giống hệt con chó nhỏ năm xưa của nàng. Hồi đó nhà nghèo, mẹ bắt nàng đem nó cho ông lão hàng xóm. Nó cũng nhìn nàng bằng ánh mắt đó, liếm tay nàng, không muốn rời đi.

Lòng Vãn Phong quặn lại.

Nàng quay đi, không dám nhìn anh ta nữa. “Không sao đâu mẹ. Cứ để anh ấy ngủ trong này. Con biết chừng mực.”

Bà Hoa Như thở dài, đành chịu. Trình Vũ chơi mệt, ngủ thiếp đi, tay vẫn ôm khư khư cái điện thoại. Vãn Phong gỡ điện thoại ra, đắp chăn cho em, rồi tắt đèn, bò lên giường của mình.

Nàng cố ý nằm cách Đại Sơn một khoảng xa.

Trong bóng tối, người đàn ông vẫn ngồi bất động ở mép giường.

Nửa đêm, Vãn Phong tỉnh giấc vì một cơn ác mộng. Nàng mơ thấy Đại Sơn lại đè lên người nàng. Nàng dụi mắt, thấy Trình Vũ gác cả chân lên người mình. Nàng gạt em trai ra, đắp lại chăn, rồi theo thói quen liếc sang giường Đại Sơn.

Không thấy anh ta đâu. Nàng giật mình, bật đèn.

Đại Sơn đang nằm co ro dưới đất, ngay cạnh giường nàng, gối đầu lên… đôi giày rách của nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận