Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Mời Đến Bữa Tiệc Và Quyết Định Bá Đạo
Như Mộng đặt một tấm thiệp mời mạ vàng sang trọng lên bàn làm việc của Phỉ Y Hân, thái độ đã thay đổi hẳn, trở nên cung kính và hòa nhã hơn rất nhiều sau vụ việc lần trước.
“Y Hân! Đây là thiệp mời của tập đoàn Asian Kingdom gửi cho Hoắc tổng. Năm nay họ tổ chức tiệc kỷ niệm thành lập tại nước ta, quy mô rất lớn.”
“Cám ơn, cô để đó đi.” Phỉ Y Hân gật đầu, không ngẩng mặt lên khỏi đống tài liệu. Cô vẫn giữ thái độ công tư phân minh, tập trung cao độ vào công việc.
Một lúc sau, Phỉ Y Hân cầm tập hồ sơ và tấm thiệp mời bước vào phòng chủ tịch.
“Hoắc tổng, đây là thư mời của Asian Kingdom!” Cô đặt tấm thiệp lên bàn gỗ bóng loáng, định quay người rời đi để tránh ánh mắt “biết nói” của hắn.
Nhưng Hoắc Đông Thần đâu dễ dàng buông tha cô như vậy. Hắn dừng bút, ngước lên, ánh mắt thâm sâu nhìn vào bóng lưng cô: “Buổi tiệc này em đi cùng tôi.”
Phỉ Y Hân khựng lại, quay đầu nhìn hắn với vẻ bất đắc dĩ: “Vâng. Tôi biết rồi.” Làm thư ký thì phải tháp tùng sếp đi tiệc, đó là quy định bất thành văn, dù cô chán ghét những buổi tiệc tùng giả tạo của giới thượng lưu đến tận cổ.
“Em không thích đi dự tiệc?” Hoắc Đông Thần nhạy bén nhận ra sự miễn cưỡng trong giọng nói của cô.
“Đúng vậy! Rất ngột ngạt, toàn những nụ cười giả tạo và những lời nịnh nọt sáo rỗng.” Cô thẳng thắn thừa nhận.
Hoắc Đông Thần đứng dậy, đi vòng qua bàn làm việc, tiến đến trước mặt cô. Hắn cúi xuống, nhìn sâu vào mắt cô, giọng nói trầm ấm đầy tính sở hữu: “Có tôi ở đó, em sẽ không thấy ngột ngạt. Tôi sẽ không để ai làm phiền em.”
Phỉ Y Hân bĩu môi trong lòng. Có anh mới càng thêm ngột ngạt đấy! Đi cạnh một “tảng nam châm” hút gái như anh thì tôi chỉ tổ bị ánh mắt ghen tỵ của đám phụ nữ kia xuyên thủng người thôi!
________________

Asian Kingdom là một tập đoàn du lịch đa quốc gia khổng lồ, nổi tiếng với việc tái hiện các kỳ quan văn hóa Châu Á khắp thế giới. Bữa tiệc lần này có chủ đề rất thú vị: Trang phục truyền thống các nước Châu Á.
Phỉ Y Hân đọc lướt qua thư mời, rồi quay sang hỏi Hoắc Đông Thần: “Hoắc tổng, anh định mặc gì? Hanbok? Kimono? Hay là…” Cô nén cười khi tưởng tượng hắn mặc mấy bộ đồ cổ trang rộng thùng thình.
Hoắc Đông Thần nhìn thấu suy nghĩ đen tối của cô, khoé môi khẽ giật. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên bàn, chậm rãi nói: “Em muốn mặc gì?”
“Tôi thích sườn xám. Vừa tôn dáng lại vừa sang trọng.” Phỉ Y Hân không ngần ngại trả lời. Sườn xám luôn là vũ khí lợi hại để khoe trọn đường cong cơ thể của người phụ nữ Á Đông.
“Được. Vậy em mặc sườn xám.” Hoắc Đông Thần gật đầu hài lòng. Trong đầu hắn đã hiện lên hình ảnh cô mặc sườn xám ôm sát, xẻ tà cao, lộ ra đôi chân dài trắng muốt… Yết hầu hắn khẽ chuyển động.
“Còn anh?”
“Quân phục!” Hắn đáp gọn lỏn.
“Quân… Quân phục sao?” Phỉ Y Hân ngạc nhiên. Quân phục cũng được tính là trang phục truyền thống ư? Nhưng mà… nghĩ kỹ lại, đàn ông mặc quân phục luôn có một sức hút chết người, vừa uy nghiêm, vừa mạnh mẽ, lại đầy nam tính.
Hoắc Đông Thần nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của cô, nhếch mép cười đắc ý: “Sao? Tưởng tượng ra dáng vẻ của tôi rồi à? Yên tâm, tôi sẽ đưa em đi chọn một bộ sườn xám thiết kế riêng, đảm bảo khi đứng cạnh tôi, chúng ta sẽ là một cặp trời sinh!”
________________

Chủ nhật. Phỉ Y Hân đang cuộn tròn trong chăn ngủ nướng thì điện thoại reo inh ỏi.
“Alo!” Cô bực dọc bắt máy, giọng ngái ngủ.
“Nói chuyện với sếp mà em dám dùng cái giọng điệu đó sao?” Tiếng nói trầm thấp, mang theo chút uy quyền vang lên, khiến Phỉ Y Hân tỉnh cả ngủ.
“Sếp à… Hôm nay là chủ nhật mà! Tha cho tôi đi!” Cô rên rỉ.
“Tôi gọi để nhắc em, chiều nay tôi qua đón em đi thử đồ. Chuẩn bị cho kỹ vào!” Hoắc Đông Thần bá đạo ra lệnh rồi cúp máy cái rụp.
Phỉ Y Hân nhìn cái điện thoại, muốn ném nó đi cho hả giận. Tên tư bản bóc lột sức lao động!
Một lúc sau, điện thoại lại reo. Lần này là một giọng nam khác, ấm áp và vui vẻ: “Alo! Con mèo lười vẫn chưa dậy sao?”
“Ai vậy?”
“Quên anh rồi sao? Phó Dĩnh đây!”
Phỉ Y Hân bật dậy: “Anh Dĩnh? Anh về nước khi nào vậy?” Phó Dĩnh là đàn anh khóa trên thời đại học của cô, quan hệ rất tốt, nhưng đã đi du học mấy năm nay.
“Vừa về hôm qua. Tối nay rảnh không? Đi ăn với anh!”
“Tiếc quá, tối nay em có hẹn rồi. Để hôm khác nhé!”
“Được rồi, nhớ dành cho anh một buổi đấy!”
________________

Chiều hôm đó, Hoắc Đông Thần lái chiếc siêu xe bóng loáng đỗ xịch trước cửa nhà Phỉ Y Hân. Mẹ cô nhìn thấy chàng trai tuấn tú, khí chất ngời ngời bước xuống xe thì mắt sáng rực như đèn pha ô tô.
“Ôi trời! Bạn trai con đấy hả Y Hân? Đẹp trai quá! Xe đẹp quá!” Bà Phỉ vỗ vai con gái bép bép.
“Mẹ! Sếp con đấy! Không phải bạn trai!” Phỉ Y Hân nhăn nhó giải thích.
Hoắc Đông Thần bước tới, cúi đầu chào lễ phép, nụ cười trên môi hắn rạng rỡ đến chói mắt: “Chào bác gái! Con đến đón Y Hân đi công việc ạ.”
“Chào con, chào con! Đi chơi vui vẻ nhé! Tối không về cũng được!” Mẹ cô hớn hở đẩy con gái về phía hắn.
Phỉ Y Hân: “…” Đây có phải mẹ ruột mình không vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận