Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Chu Hạ bỗng thấy hơi hồi hộp. Cô cố ra vẻ thoải mái, nói đùa: “Em nhớ trước kia đây là ‘thánh địa hẹn hò’ của trường mình. Không biết bây giờ còn không.”

“Vẫn còn.”

Tim Chu Hạ đập lỡ một nhịp. Cô còn tưởng anh sắp làm gì đó, ai ngờ anh nói tiếp: “Vừa nãy có một đôi chạy mất rồi. Chắc tưởng chúng ta là giám thị.”

“…Hả?” Chu Hạ cười gượng. “Ha ha, vậy đúng là ‘thánh địa’ rồi.”

Không có gì tiến triển thêm. Cô thất vọng ngồi xuống ghế đá. Đường Tốn cũng ngồi xuống bên cạnh.

“Trước kia em có từng tới đây hẹn hò không?”

“Không có.” Chu Hạ cúi đầu, dùng mũi giày di di đống lá rụng. “Cấp ba em chỉ thích ngủ.”

Đường Tốn nhìn cái đầu tròn tròn của cô, mỉm cười. “Anh cũng chưa từng tới.”

*

Chu Hạ thấy mình đang ngồi trước một bàn tiệc lộng lẫy dưới ánh nến. Thức ăn nhiều đến mức tràn ra cả bàn.

Cô nhìn Đường Tốn.

Anh nói: “Đây là bữa tối ta chuẩn bị riêng cho em.”

“Anh đang lấy lòng em?” Chu Hạ kiêu ngạo hất cằm.

Đường Tốn quỳ một gối xuống, vẻ mặt sùng kính: “Vâng, thưa Phù thủy Đại nhân của ta.”

“Phù thủy Đại nhân?”

Chu Hạ kinh ngạc nhìn anh. Lúc này cô mới phát hiện anh đang mặc một bộ trang phục hoàng gia lộng lẫy, viền vàng thêu rồng, vô cùng quen mắt.

Cô cúi xuống, thấy mình đang khoác áo choàng đen, nhưng bên trong là một bộ váy ngắn cũn cỡn, chỉ vừa đủ che đi cặp mông.

Chuyện gì thế này?

Mu bàn tay cô nóng lên. Đường Tốn đã nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn.

“Em không thích ta sao?” Vẻ mặt anh đầy tổn thương.

Thích! Thích chết đi được! Chu Hạ gào thét trong lòng.

Nhưng miệng cô lại nói: “Để xem biểu hiện của anh đã.”

Chu Hạ sợ anh tức giận, nhưng anh lại cười, nụ cười còn rực rỡ hơn cả ánh nến. “Đương nhiên. Ta sẽ ‘phục vụ’ Phù thủy Đại nhân thật tốt.”

“Anh là hoàng tử?”

“Ta là hoàng tử chỉ thuộc về riêng em.”

Khuôn mặt tuấn tú đó khiến tâm trí cô rối loạn. Cô cúi xuống, thì thầm bên tai anh, hơi thở nóng bỏng: “Vậy thì… cố gắng ‘phục vụ’ em đi.”

Một ý nghĩ vừa lướt qua, khung cảnh lập tức thay đổi. Cô và anh, cả hai trần trụi, ngã nhào lên một chiếc giường lớn.

Lông mi anh dày và cong, đổ bóng xuống gò má.

“Ta có thể hôn em không?”

Chu Hạ “Ừm” một tiếng.

Môi anh mềm như thạch, lành lạnh. Cô le lưỡi, liếm nhẹ viền môi anh. Có vị bạc hà.

Sự chủ động của cô khiến phần thân dưới của anh siết lại. Anh nghiêng đầu, vùi mặt vào hõm cổ cô, mút mạnh một cái. Chu Hạ đau đến co người, anh lại càng dùng sức.

“…Đau.”

“Vậy ta sẽ nhẹ nhàng hơn.” Bàn tay to lớn của Đường Tốn bao trùm lên một bên “con thỏ lớn” mềm mại, vừa vặn lấp đầy. Anh cúi đầu, cắn một cái vào bầu ngực căng tròn.

Cảm giác dưới tay quá tuyệt vời. Anh ra sức nhào nặn. Anh nâng bầu ngực lên, mút lấy đỉnh hồng sưng tấy, ăn đến quên cả trời đất.

Chu Hạ bị anh kích thích đến toàn thân tê dại. “Khu vườn bí ẩn” phơi bày trong không khí, khẽ mấp máy, dịch nước bắt đầu rỉ ra. Cô theo bản năng nhấc chân, kẹp chặt lấy hông anh.

Cánh hoa hai bên theo động tác của cô mà mở rộng, “tiểu huyệt” tinh tế hé ra.

Đường Tốn nâng mông, “vật đàn ông” nóng bỏng, bừng bừng khí thế, chọc thẳng vào “viên trân châu” nhỏ bé, khiến nó càng thêm sưng đỏ. Sau đó, anh dùng ngón giữa, đưa vào nơi tư mật thăm dò. Nghe tiếng rên rỉ của cô, anh lại càng ra sức.

Bình luận (0)

Để lại bình luận