Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng đó không phải là điều làm cô kinh hãi! Mà là do trên tay anh ta… là cái giỏ của cô…

– Giỏ… giỏ… của tôi… sao anh…

– Còn không mau cảm ơn ân nhân đi, tôi bắt cướp cho em đấy!

Ôi mẹ ơi! Anh hùng thời hiện đại đây mà. Hiểu Lan Yên sướng phát điên, suýt chảy nước mũi:v cầm vội cái giỏ ríu rít:

– Tạ ơn anh, đội ơn anh, anh là người hùng của lòng tôi! Anh có cần hậu tạ không? [Tác giả: Ý chỉ tiền]

Chàng trai nghe cô nói xong thì im lặng không trả lời, chỉ là đứng cười một lát. Hiểu Lan Yên đần mặt, cô biết là răng anh ta rất đẹp, nhưng cũng không cần phải cười tới tươi tắn rực rỡ thế đâu mà…

– Hiểu Lan Yên, em vẫn ngốc như xưa nhỉ…

Hiểu Lan Yên đần mặt, chưa hiểu gì, một lúc sau mới mở miệng nặn ra vài chữ:

– Anh nói tôi?

– Còn không phải em?

– Chúng ta quen nhau sao?

– Quả nhiên, mới vài năm đã quên anh rồi.

Làm ơn đi, đừng làm ra vẻ phim kiếm hiệp ấy nữa. Hiểu Lan Yên nhìn anh ta, cố nhìn xem có nét nào thể hiện sự “quen biết” của cô với người con trai này hay không, và kết quả là:

– Xin lỗi, nhưng anh là ai?:v

– Anh là người em thích ngày xưa đấy, vậy mà giờ đã không nhớ gì rồi…

Sao cơ?? Mạnh miệng như vậy? Ngày xưa, ngày xưa… cô thích ai nhỉ?

Lan Yên phút chốc giật nảy mình, suýt kêu lên:

– Anh… anh Hình Long?

Chàng trai không đáp, thay vào đó là nụ cười chói lóa. Hiểu Lan Yên shock vô cùng… không phải chứ… anh ấy… là anh bán đậu phụ gần nhà cô đấy mà!!!

[Tác giả: Mời xem lại chap 4 =)))]

Đờ đẫn…

Không phải chứ, ngày xưa anh ta không chói lóa đến mức này đâu!

Ôi… quả là người hùng của đời cô, ngày xưa mấy lần cô bị bọn trẻ hư bắt nạt, có hôm bị chó đuổi, vẫn luôn là anh một tay che chở đó! Tịch Hình Long đã là hàng xóm của Lan Yên từ khi cô sinh ra, khi ấy cô ngây thơ trong sáng, luôn quấn quít với anh. [Tác giả: Nhưng đương nhiên là không bánh bèo tới mức: “Sau này em nhất định sẽ lấy anh” đâu =D]

Đối với cô, anh là người thân, là bạn tốt, là cả ân nhân. Cô thật muốn mời anh về nhà, muốn làm bánh, mời anh ăn cơm… Nhưng cô chợt nhớ ra… mình đâu còn nhà để về nữa…

Nhưng kì lạ là, anh không hỏi cô nhà ở đâu, sống thế nào, ba mẹ có khỏe không,… mà chỉ đơn giản là:

– Em còn không mau về nhà nấu cơm đi.

Hiểu Lan Yên hơi bất ngờ, có phải hay không giờ cô xấu quá, anh nhìn không thuận mắt nên muốn đuổi cô đi?

– Anh… anh…

Hiểu Lan Yên vắt óc nghĩ mãi, cuối cùng vẫn chỉ nặn ra được mấy chữ

-… có khỏe không?

– Anh khỏe. Còn em, em khỏe không? – Hình Long đáp, trong mắt hiện lên một chút xót xa.

– Em rất khỏe. Anh… bây giờ… sống ở đâu?

– Anh sống gần đây.

– Gần đây?

– Phải, gần đây. Em bất ngờ sao?

– Đương nhiên rồi. Nhưng sao… Không phải anh sang nước ngoài sống sao?

– Đồ ngốc, anh học ở đó đương nhiên cũng phải về chứ.

Hình Long lấy ra một cây bút, viết lên tay cô mấy chữ nhỏ, là địa chỉ và số điện thoại của anh. Cô nhìn nhìn cái tay, lại nhìn anh, anh quả thực là đã đẹp hơn trước rất nhiều:’)

Hiểu Lan Yên tạm biệt anh, về tới nhà mới chợt nhớ ra mình không có điện thoại, vậy lấy số anh làm gì chứ. Kể cũng hơi tiếc, nhưng thôi, nếu rảnh cô sẽ tới nhà anh.

Đang mải suy nghĩ lung tung, đột nhiên tiếng nói lạnh băng vang lên như dội thẳng vào Hiểu Lan Yên một gáo nước:

– Đi đâu giờ này mới về?

Hiểu Lan Yên giật nảy mình quay lại, đã thấy bóng Vương Hàn cao lớn lù lù ở cầu thang.

6 giờ tối? Thôi xong, sao lại muộn như vậy rồi?

– Tôi… tôi… đi chợ…

– Đi chợ gần 1 tiếng à?

Thôi mà cậu chủ, có cần bắt bí cô thế không, chỉ là muộn một chút thôi mà. Hắn không phải cũng ở bên người đẹp tới bây giờ mới xuống sao? Còn trách cô… sợ người đẹp của hắn ăn muộn sẽ béo phì sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận