Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ông Lý không nghĩ nhiều, Trương Tiểu Phúc không có ý kiến, duy chỉ có cha Chu hơi khác thường, làm ra vẻ bình thường để con dâu ngồi trên chân ông. Sau khi đóng cửa xa, cô theo bản năng thắt dây an toàn lại, kéo gần khoảng cách của hai người.
“Xuất phát!” Ông rít một điếu thuốc, bật chìa khoá, khởi động động cơ, xe bắt đầu chạy như bay trên đường núi hoang vắng.
Con dâu ngồi trên người mình, dây an toàn buộc hai người dính vào nhau. Mặt ông nóng lên, may là làn da ngâm đen đã che giấu giúp ông. Ông không dám nhúc nhích, tay chẳng biết để đâu cho phải.
Lúc đầu còn ở lộ lớn, không có chuyện gì xảy ra. Đến khi vô đường núi, xe kịch liệt rung lắc.
Cặp mông tròn trịa của con dâu nhịp điệu gập ghềnh của xe mà ma sát lên cơ thể ông. Ông cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cố tình mùi hương từ cơ thể mềm mại của cô cứ phảng phất bên mũi kết hợp với xe rung lắc, quá nhiều điều kiện “thuận lợi” khiến phân thân ông cương cứng.
Hôm nay cô mặc chiếc váy dài màu xanh ngọc, chân váy rộng thùng thình, ngồi trên đùi ông không đến vài phút, cô phát hiện có vật cộm chĩa thẳng lên mông mình.
Trương Tiểu Phúc quay đầu nhìn lại, kinh ngạc trong mắt phán cha Chu không chỗ dung thân, muốn giải thích lại không mở miệng được. Ông không dám nhìn cô, nhìn ra cửa làm như ngắm phong cảnh bên đường, âm thầm muốn dịch chuyển chỗ khác, mặt đường gập ghềnh phối hợp với xe giúp vật nam tính trong đũng quần ông ma sát dữ dội, kích thước đột ngột to lên.
Cha Chu mặt đỏ tai hồng, tim muốn nhảy ra ngoài, hô hấp nóng rực không ngừng phun bên tai Trương Tiểu Phúc, hại một bên da mặt trắng nõn nổi lên một mảnh phấn hồng.
Ông nuốt ngụm nước miếng, cặp mắt chậm rãi di chuyển trên vùng da thịt mịn màng, ghé qua vòng cung nhu hòa của chiếc cằm, đôi má hồng ngựng ngùng, cuối cùng đến hai cánh hoa đỏ thắm.
Dù cô đưa lưng về phía ông nhưng vẫn cảm nhận được ánh mắt nồng nhiệt của ông, trái tim dập dìu hưng phấn. Phần ngại có người trên xe, cô cái gì cũng không dám làm. Cây thiết bổng nóng rực chĩa thẳng vào mông cô. Cả hai đều ý loạn tình mê, phía dưới mơ hồ một mảng ướt đẫm.
“Phía trước là đường xuống dốc, nắm chặt!” Ông Lý đột nhiên quát lớn.
Cha Chu cũng biết phía trước nhiều ổ gà, một tay ông nắm chặt tay vịn, tay còn lại ôm lấy eo cô, thế mới biết eo cô nhỏ nhắn cỡ nào!
Xe lam lao xuống con dốc, cảm giác thân thể cô đang chúi về phía trước, ông thít chặt vòng tay, ngực kề sát lưng cô, theo sự chấn động của xe, mông no đủ của cô không ngừng ma sát cự long bên dưới, nó đã hưng phấn đến nỗi muốn xé toạc đũng quần mà chui ra.
Qua khỏi đoạn dốc, hai người cũng không dám nói chuyện. Trương Tiểu Phúc nắm chặt tay vịn, khắc chế tiếng rên rỉ. Nhưng cái vật nóng hổi đó cứ cò cọ ở khe mông, cơ hồ muốn bức điên người khác.
Gió núi cứ thổi tạt vào qua khung cửa sắt, trán ông lại đầy mồ hôi. May mà con dâu không rên ra tiếng, nếu không ông chẳng còn mặt mũi mà nhìn ai.
Hành trình vừa thống khổ vừa kích thích nhanh chóng kết thúc. Sau khi thả hai người họ ở chân núi, ông Lý lái xe đi mất hút.
Cả con đường chỉ còn lại ông và cô. Ông cõng cái gùi trên vai, không dám nhìn cô, cái lều dưới thân vẫn dữ dội như cũ. Cô giả bộ không thấy vẻ mặt trốn tránh của ông, cái cô muốn là ông phá tan tuyến phòng thủ cuối cùng này, thế mới thú vị.
Phản ứng của cô làm lòng ông dâng lên nỗi mất mác không nói nên lời.
Họ tạm nghỉ hai lần trước khi về tới nhà. Nhà không một bóng người, mấy anh em họ đã lên núi làm việc chưa về. Đi bộ hết nửa tiếng, váy áo đã bị mồ hôi làm cho ướt hết.
Mồ hôi nhớt nháp thật khó chịu, cô nhanh chóng lao vào phòng tắm. Cởi phăng hết quần áo, xả nước vòi sen. Tay sờ xuống vùng tam giác giữa hai chân, quả nhiên nước nôi lênh láng.
Sau khi tắm gội sạch sẽ, cô mới nghĩ đến mình quên mang theo quần áo. Mở toang cửa sổ, la lớn: “Ba ơi! Giúp con với!”
Ông đang dẹp đồ trong gùi, nghe tiếng cô, cho rằng có chuyện gì, vội vàng xông lên lầu, lúc này mới phát hiện cô đang tắm rửa.
“Sao thế con?” Cửa thuỷ tinh tuy mờ nhưng vẫn thấy được dáng người cô, ngọn lửa riu riu trong ông lại bùng cháy.
“Con quên lấy quần áo. Ba mang cho con một bộ nha.” Cô đi tới cửa, nhẹ giọng hỏi câu. Cha Chu vội vàng đi lấy quần áo, cô mở hé cửa, duỗi tay cầm lấy quần áo. Ông định rời đi thì nghe tiếng hét lớn.
“Con dâu…” Ông sợ hãi đá tung cửa, và rồi ngây người.
Trương Tiểu Phúc lúc này đang quỳ ngồi trên mặt đất, vì ông đột nhiên xông vào mà mở đôi mắt to ngơ ngác nhìn ông.
Tròng mắt ông muốn rớt ra, cô trần trụi quỳ ngồi nơi đó, nhũ phong đầy đặn không gì che đậy. Thấy ông, vật nhỏ vội vàng dùng tay che chắn. Cô che như thế càng thêm dụ hoặc, nơi riêng tư giữa hai chân bại lộ, che phía trên là nhúm lông mao mượt mà.
Bốn mắt nhìn nhau nói không nên lời. Nhiệt độ trong phòng tắm ngày một tăng cao, ông chậm rãi ngồi xổm xuống.
“Tiểu Phúc sao lại bất cẩn vậy.” Nhìn hai cánh môi vì thở dốc mà khép mở, tái tim ông đập liên hồi, đưa tay muốn nâng cô dậy.
Đôi tay giữ lấy vai cô, dục vọng dưới thân kêu gào làm ông siết chặt lấy cô. Cô nhíu mày, than đau ông mới giật mình thả lỏng.
“Mặt sàn trơn quá.” Cô rũ mắt, tự giác bắt lấy tay ông. Cha Chu hơi cúi đầu, phát hiện núi tuyết đang nhẹ nhàng rung động, hình ảnh này làm phân thân ông cương đến phát đau.
Trong mắt ông chỉ toàn là tình dục, cô mừng thầm. Nhân lúc ông nâng cô lên, cô cố ý khuỵ xuống.
“Con dâu.” Cha Chu vội vàng ôm lấy cô, thân hình thần trụi nằm gọn trong ngực ông, tay ông đã ôm trọn vòng eo, da thịt bóng loáng, mát rượi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận