Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lạc Nhạn luôn luôn như vậy.

Một khi hắn đã quyết định thì không kẻ nào có thể lung lay hắn. Trình Cẩn trước đây chỉ đánh đến cô biết nghe lời liền dừng tay. Nhưng một khi Lạc Nhạn đã làm, bất kể Lục Dĩnh có biết điều bao nhiêu đều sẽ phải chịu hình phạt cho đến phút chót.

Hắn để Trình Cẩn giữ Lục Dĩnh rồi rời đi. Một lúc sau liền cầm khăn tay quay trở lại cùng với một cuộn băng dính.

Cho nữ bác sĩ rời đi rồi liền đến bên giường, xoay người Lục Dĩnh nằm lim dim lại. Không có bất cứ màn dạo đầu nào trực tiếp đút vào trong.

“A….” Lục Dĩnh vốn đang cắn răng chịu đựng, cơn đau phía dưới khiến cô hoảng loạn mà hét lên. “Đau… đau… đau quá”

Hắn không để tâm, như con dã thú phát tiết mà liên tục luật động ra vào. Hoa huyệt vì quá đau đớn, một chút dâm dịch cũng đều không ra nổi khiến dương vật lớn của hắn ma sát cũng có chút đau, liền mạnh tay đánh lên cái mông nhỏ.

Mỗi lần như vậy Lục Dĩnh đều khóc nấc lên một tiếng. Cả cơ thể cô đều phải chịu đựng đau đớn mãnh liệt, giống như dưới địa ngục vậy.

Ba mươi phút sau, mới rút ra, toàn bộ bắn lên chiếc khăn tay.

Trình Cẩn cũng thay vào sau đó.

Đến khi khăn tay thấm đẫm tinh dịch của hai người đàn ông. Lạc Nhạn mới cẩn thận gấp nó lại, nhét vào miệng Lục Dĩnh ngăn cản cô cắn lưỡi.

Lục Dĩnh đã sớm khóc đến nhoè đi tầm mắt. Hương vị tanh tanh cùng mặn chát của tinh dịch trong miệng khiến Lục Dĩnh muốn nôn ra tất cả.

Trình Cẩn cẩn thận dùng băng dính dán lại để cô không thể nhổ nó ra.

Bọn hắn tiếp tục, coi Lục Dĩnh như con búp bê tình dục đẩy qua đẩy lại chơi đùa. Nơi này không có ánh sáng, Lục Dĩnh cũng không rõ trôi qua bao lâu.

Cô ngất đi rồi tỉnh lại đến mấy lần mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Bọn hắn từ đầu đến cuối vẫn rong ruổi trên cơ thể rách nát tràn đầy vết thương.

Xuất xong liền nhét vào bóng gai silicon, không cho tinh dịch chảy ra.

Mấy ngày liên tục sau đó, Lục Dĩnh chỉ có thể truyền dịch dinh dưỡng để tồn tại.

Mới một tuần trông đã gầy đến da bọc xương, may mắn thời gian cô dưỡng thương, bọn hắn không tiếp tục làm tình mạnh bạo.

Có lẽ chỉ hai liều thuốc đó cũng đủ khiến Lục Dĩnh đau đớn thấu tâm can. Cô cũng không còn tâm tư lấy lòng bọn hắn, cả ngày nếu không phải nằm quằn quại vì đau thì cũng co mình lại rúc vào một góc.

Lạc Nhạn để Chu bảo mẫu tới đây cùng nữ bác sĩ chăm sóc cô.

Có điều cho dù bọn họ có nói gì, Lục Dĩnh cũng như cũ không có phản ứng. Cho dù là Trình Cẩn doạ nạt cũng không khiến cô hé ra một lời.

Năm tháng nay, đây là lần đầu tiên Lục Dĩnh làm ra động tĩnh lớn như vậy.

Đang là cuối năm lịch trình bận rộn, thú cưng trong nhà lại còn không biết nghe lời. Trình Cẩn hắn bực tức không ngừng làm khó nhân viên phía dưới.

“Cậu phạt Tiểu Dĩnh hơi quá tay rồi, làm xem sao dỗ em ấy.” Trình Cẩn không nhịn được, trực tiếp lên tiếng nói. Đối diện là Lạc Nhạn vẫn không ngừng cẩn thận xem báo cáo sức khoẻ, hắn vẫn đang chờ đợi cô ổn định để cấy con chip vào cổ chân.

“Dám có tâm tư chạy trốn, không dạy dỗ cho tử tế cậu nghĩ em ấy yên phận à?” So với Trình Cẩn, Lạc Nhạn còn hiểu rõ Lục Dĩnh hơn vạn lần. Tâm tư cô gái nhỏ từ đầu đến cuối chưa từng chịu khuất phục.

Có điều hắn không nghĩ cô to gan dám quay đầu bỏ chạy trước mắt Trình Cẩn như vậy.

Có lẽ do mấy ngày vừa rồi quá mức cưng chiều, khiến con bé quên mất vị trí của bản thân. Vẫn là nên nghiêm khắc dạy dỗ lại một lần.

“Tôi về cho em ấy ăn.” Trình Cẩn cầm áo khoác lên, muốn trở về trước.

Cả tuần nay đều không chịu ăn uống, sớm truyền dịch đến cả người chỉ còn nước. Chu bảo mẫu cùng nữ bác sĩ lại không có lá gan đè cô xuống buộc ăn.

Dù sao cô bé mười bốn, mười lăm tuổi, cả người mỏng dính xanh xao như vậy. Bọn họ sợ đụng vô có thể vô tình mà làm vỡ vụn giống như thủy tinh mong manh. Chưa nói đến, dù nữa lương cao đến mấy trong người cũng còn có nhân tính, đều không nỡ lòng làm vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận