Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiên Tân, buông tôi ra đi. Tịch Hiên khó chịu.

Sợ cô lại giận dỗi, nên Diệp Thiên Tân có nớ lõng tay, nhưng tuyệt nhiên không buông bàn tay trên người cô ra.

Nói xong, thấy thoải mái hơn đôi chút, Tịch Hiên liền lấy ly rượu trên bàn uống ực một phát, hết sạch. Chà, vị vừa đắng vừa ngọt vào cổ họng thật rất thích thú. Miệng bắt đầu nghêu ngao bài hát vô định.

~ Tôi sẽ không buồn đâu, anh đừng có xem thường tôi!!!!

Diệp Thiên Tân nhíu mày, cô đang hát như thế có phải còn nhớ cái tên Lục Tâm chết tiệt kia sao? Cô còn thương hắn ta sao? Lúc ở nhà hàng The Ocean, cô và hắn ta đã nói những gì? Trong đầu anh dần bị xoay búa xua bởi những câu hỏi về Tịch Hiên và Lục Tâm.

Không được! Anh không thể để chuyện này xảy ra được, anh phải làm cô yêu anh, bằng cách nào cũng được, miễn không phải về tên tên khốn kiếp kia. Hắn không đáng, vạn lần không đáng được Tịch Hiên của anh nhớ đên lần nữa.

Tịch Hiên vu vơ, liền giơ tay, ra hiệu cho bartender làm một ly The Lost Rose nữa, nhưng bị Diệp Thiên Tân ngăn lại, Hiên Hiên, em say rồi.

Hất tay Diệp Thiên Tân, Tịch Hiên bất mãn: Tôi muốn uống nữa… Cô liếc nhìn thấy ly rượu bên cạnh của Diệp Thiên Tân còn hơn nữa ly, liền chớp thời cơ nắm lấy, đưa vào miệng uống tiếp.

Đừng! Diệp Thiên Tân hốt hoảng, đó là ly rượu độ cồn 70% lận đấy!

Động tác cô quá nhanh, Diệp Thiên Tân chặn không kịp, anh liền thở dài thường thượt, nhìn trên bàn toàn là ly trống, trên mười ly rồi. Tửu lượng cô quả yếu chỉ uống được vài ly 40% độ cồn, anh trong khi đó đã uống được bốn ly 70% độ cồn, không hề hấn gì.

Rượu mạnh xuống cổ, Tịch Hiên ợ lên một phát, toàn thân liền run lên, đầu óc quay cuồng phút chốc. Muốn gục xuống bàn, cô chống tay lên bàn, cười hì hì như đứa ngốc.

Chết tiệt! Khốn kiếp! Tịch Hiên lầm bầm. Tại cái tên Lục Tâm đó mà tâm trạng cô hôm nay chẳng còn vui vẻ gì. Tại sao lại không biến cho khuất mắt cô đi luôn nhỉ? Cô chẳng còn tha thiết gì với anh ta cả, chỉ là khó chịu thôi. Đúng! Là khó chịu thôi.

Quán bar chỉ là bar nhỏ, lại bật nhạc không quá ầm ĩ, Diệp Thiên Tân có thể nghe rõ được lời của Tịch Hiên phát ra.

Thần trí anh bây giờ là một mớ phiền não. Anh tưởng chừng như có thể đến bên cô, lại xuất hiện đâu ra Lục Tâm làm tâm ý cô phiền loạn, thật là ông trời đang thử thách anh đúng không?

Nhìn đến cô cười ngây dại, rồi lại uống rượu say bí tị như vầy, Diệp Thiên Tân đầy bi thương.

Oẹ. Cổ họng muốn trào dâng mùi rượu, Tịch Hiên cô muốn nôn ói, xong lại dằn xuống được. Liền có bàn tay lạnh lẽo chạm vào lưng cô, vuốt vuốt xoa đi sự nôn ói. Cô biêt bàn tay to lớn đó là của ai, liền ngẩn đầu, cười hì hì, ra hiệu rằng cô không sao: Tôi không sao!

Như thế này mà bảo không sao? Diệp Thiên Tân lo lắng, anh cau mày, khuôn mặt càng trở nên nghiêm nghị.

Lúc này, Tịch Hiên nhìn đến khuôn mặt điển trai của Diệp Thiên Tân đang cau có, khó chịu mà buồn cười. Cô cảm giác anh giống như mẹ đang theo dõi động tĩnh con gái vậy, càu nhàu đủ thứ, không cho phép cái này, không cho phép cái kia.

Bất giác, cô mỉm cười, lòng cô cũng ấm áp lên đôi phần. Thì ra, vẫn còn có nhiều người trong phút giây này quan tâm cô đó thôi. Ví dụ điển hình là Diệp Thiên Tân chẳng hạn, cái vuốt ve lưng cô thôi cũng đã thấy an ổn đi nhiều, hay chỉ là cái nhìn trừng trừng của anh kháng nghị không nên uống rượu, làm cô như trở thành một cô gái nhỏ bé trong thế giới rộng lớn này, yếu ớt cần che chở…

Cô đưa bàn tay không an phận cũng giơ lên chạm vào khuôn mặt anh, nụ cười ôn hoà, trêu ghẹo: Cậu làm tôi cứ cảm giác như cậu vẫn còn thích tôi rất nhiều vậy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận