Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cái Thai Nghiệt Chủng
Đỗ Minh Thư bước vào căn nhà của Trương Quốc Hòa, lòng cô nặng trĩu một nỗi bất an . Cửa không khóa. Một sự im lặng chết chóc bao trùm lấy không gian. Không khí đặc quánh lại, phảng phất một mùi kỳ lạ. Mùi máu tanh, hòa lẫn với mùi tinh dịch nồng nặc và mùi mồ hôi chua loét.
“Hòa? Anh đâu rồi?”
Cô gọi. Không một tiếng trả lời.
Cô nheo mắt, nhìn về phía góc ghế sofa . Một vật gì đó lùng bùng.
Rồi cô thấy.
Một bàn chân.
Trái tim Minh Thư như bị ai đó bóp nát . Cô run rẩy làm rơi chiếc túi xách xuống sàn . Cô bước lại gần.
Một cơn lợm giọng kinh tởm trào lên cổ họng.
Đó là một cô gái. Trần truồng. Nằm co quắp trên vũng máu đã khô lại, đen kịt . Thân thể trắng nõn giờ đây là một bức tranh khủng khiếp của sự bạo hành. Những vết bầm tím chi chít. Những dấu răng sâu hoắm. Và… ở nơi hậu môn… một sự tàn phá đẫm máu không thể nhìn thẳng [cf. 427].
“Trời ơi… Này… Này, cô gái!” Minh Thư hoảng hốt, chạy lại lay người cô .
Thân thể đó lạnh ngắt, đờ đẫn . Đôi mắt nhắm nghiền, nhưng hàng mi vẫn còn ươn ướt.
Minh Thư hoảng loạn. Cô vội vã rút điện thoại, bấm số. Không phải gọi cảnh sát. Cô gọi bác sĩ Long, bác sĩ riêng của gia đình . Xong xuôi, cô run rẩy bấm số của Quốc Hòa .
“Alo…”
“HÒA! ANH ĐANG Ở ĐÂU? ANH VỀ NGAY ĐI!” Giọng Minh Thư vỡ òa, hysteria. “Cái… cái cô gái trong nhà anh… Cô ấy… cô ấy…” [421, 422]
“Em nói sao? Cô ấy làm sao?” Đầu dây bên kia, Quốc Hòa cũng hoảng hốt .
“Cô ấy ngất trên vũng máu! Cả người… cả người…” Thư không thể thốt nên lời. “ANH VỀ ĐI!”
________________

Ba mươi phút sau, Quốc Hòa lao về, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu ta nhìn cảnh tượng trên sàn, hai chân mềm nhũn.
Bác sĩ Long cũng vừa tới. Ông ta kiểm tra, lắc đầu. “Thật tàn nhẫn.”
Trong lúc bác sĩ cấp cứu, Hòa mở máy tính, bật camera an ninh . Minh Thư đứng bên cạnh, tay bịt chặt miệng.
Những gì họ thấy còn kinh khủng hơn cả tưởng tượng.
Họ thấy Lý Mẫn Hạo. Họ thấy hắn xé nát quần áo cô. Họ thấy hắn điên cuồng cắn mút. Và họ thấy… hắn lật úp cô lại, tàn nhẫn đâm vào nơi không dành cho đàn ông [cf. 412]. Họ nghe thấy tiếng “Ư… Ư…” nghẹn ngào, tuyệt vọng của cô qua micro thu âm [cf. 411].
Minh Thư không chịu nổi. Cô quay đi, nôn thốc nôn tháo .
Quốc Hòa nghiến răng, đấm mạnh vào tường. Khốn kiếp!
Lúc này, bác sĩ Long bước ra, vẻ mặt phức tạp.
“Sao rồi bác sĩ? Cô ấy…”
“Tạm thời qua cơn nguy kịch,” ông lau mồ hôi. “Cô ấy bị giao cấu quá mạnh bạo, dẫn đến tổn thương nghiêm trọng vùng hậu môn . Mất máu khá nhiều. Nhưng…”
Ông ngập ngừng.
“Nhưng sao ạ?”
“Nhưng có một điều kỳ diệu. Dù bị chấn động mạnh như vậy,” bác sĩ Long thở dài. “…nhưng đứa bé trong bụng, may mắn, vẫn còn giữ được.”
Cả Hòa và Thư đều sững sờ .
Mang thai?
Cô gái này… đang mang thai?
Đúng lúc đó, không gian trong phòng đột nhiên lạnh đi. Một giọng nói trầm thấp, chứa đầy sự mỉa mai, vang lên từ cửa.
“Tất nhiên là phải trả đồ về cho chủ của nó chứ.”
Cả hai giật mình quay lại.
Dương Hạ Vũ.
Hắn đứng đó, tựa vào cửa, không biết từ bao giờ . Hắn đã nghe hết.
“Thiếu… Thiếu gia Dương.”
Hạ Vũ không thèm liếc nhìn họ. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào thân thể bết bát trên sofa, nơi bác sĩ vừa sơ cứu xong . Khóe môi hắn ẩn hiện một nụ cười giảo hoạt, nguy hiểm .
Chỉ mới vài tiếng không có hắn bên cạnh, con mèo của hắn đã bị kẻ khác vấy bẩn đến mức tàn tạ thế này sao?
Một bài học quá đắt.
Hắn bước đến, cúi người, bế thốc cô lên tay .
“Khoan đã!” Minh Thư đột nhiên la lên. Cô không biết lấy can đảm từ đâu, có lẽ là từ bản năng của một người phụ nữ. Cô níu vạt áo hắn lại .
Hạ Vũ dừng bước, ánh mắt lạnh như dao liếc nhìn cô.
Minh Thư run rẩy, nhưng vẫn nói: “Cô… cô ấy… đang mang thai…”
Quốc Hòa giật bắn mình, vội kéo Thư lại . Cậu biết tiếng tăm tàn bạo của thiếu gia họ Dương . Hắn sẽ giết họ.
Nhưng, Hạ Vũ không tức giận .
Hắn chỉ đứng đó một giây. Rồi hắn… gật đầu .
“Cảm ơn.”
Rồi hắn thản nhiên bồng Thiên Tuyết rời đi, khuất dần sau cánh cửa .
________________

Trên chiếc xe Limo.
Hạ Vũ mê man trong câu nói của Minh Thư. Đang mang thai.
Hắn cúi xuống, nhìn khuôn mặt xanh xao trong lòng mình. Đôi mắt hắn khẽ se lại. Nhưng không phải vì giận.
Nó là con của hắn.
Hắn biết.
Ngày trước, hắn đã từng nhẫn tâm phá bỏ một đứa con của cô . Khi đó, hắn không cần một nghiệp chủng.
Nhưng hiện tại…
Một cảm giác vui vẻ, chờ mong, len lỏi trong trái tim hắn . Tại sao?
Hắn mỉm cười.
Hoa Thiên Tuyết, em đúng là con mèo ngốc.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt trở nên sắc bén, âm thầm.
Và gia đình họ Lý…
Đặc biệt là mày, Lý Mẫn Hạo. Chúng mày đã chọc nhầm người rồi. [439, 440]
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận