Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hứa Từ nhìn cô chằm chằm, cổ họng khô khốc. Cổ anh nổi lên những đường gân xanh vì kìm nén. Anh ngửa đầu, đón nhận cái lưỡi hư hỏng của cô, cuốn lấy nó vào trong khoang miệng mình mà mút mát.
“Vậy để em ức hiếp.” Anh khàn giọng nói, sự dung túng vô điều kiện.
Tống Lê trượt từ trên người anh xuống, quỳ gối giữa hai chân anh. Bàn tay trắng nõn vừa chạm vào khóa thắt lưng kim loại lạnh lẽo, vật bên trong đã giật nảy lên, đụng vào tay cô qua lớp vải quần.
Hứa Từ thở hắt ra, đôi mắt đỏ ngầu: “Tống Lê…”
Anh định đưa tay nắm lấy cổ tay cô ngăn lại, nhưng Tống Lê nhanh hơn, dùng chiếc cà vạt vừa cởi ra trói chặt hai tay anh lại với nhau.
“Gọi tâm can, gọi cục cưng đi.” Đáy mắt Tống Lê tràn đầy ý cười đắc thắng, cô hôn lên đuôi mắt phiếm hồng của anh: “Hứa Từ, anh có yêu em không?”
Tay cô cách lớp quần âu vuốt ve dương vật đang cương cứng của anh, lúc nhẹ nhàng mơn trớn, lúc lại siết mạnh đầy khiêu khích. Hứa Từ sướng đến mức rên rỉ: “… Yêu.”
“Yêu ai?”
“Em… tâm can nhỏ, cục cưng nhỏ của anh.”
Hứa Từ khó chịu vô cùng, muốn ôm lấy cô mà không được, chỉ có thể cúi xuống gặm cắn vai cô, hơi thở hổn hển phả vào tai cô: “Tống Lê, anh yêu em, chỉ yêu mình em.”
“Thật ngoan.”
Tiếng khóa kim loại lách cách vang lên, Tống Lê kéo khóa quần anh xuống. Chiếc quần lót boxer đã bị căng lên hết cỡ, phần đầu rỉ ra một mảng ướt đậm màu. Dù chưa bắn, nhưng dương vật anh đã cứng như sắt, nóng hầm hập như thanh nung.
Khi cô giải phóng con quái vật ấy ra ngoài, dù đã chuẩn bị tâm lý, Tống Lê vẫn không khỏi kinh ngạc. Dương vật thô to màu đỏ tím, gân xanh chằng chịt, quy đầu to tròn, bóng loáng đầy sức sống. Cô tò mò vươn đầu lưỡi liếm nhẹ một cái, lập tức bị nó giật nảy lên, quất nhẹ vào má, để lại một vệt nước.
Tống Lê trừng mắt: “Hứa Từ!”
Người đàn ông vô tội bị trói tay chỉ biết thở dốc: “Không thể trách anh được. Là nó thấy em nên quá hưng phấn thôi.”
Tống Lê bật cười, ghé sát vào ngửi mùi hương nam tính nồng đậm của anh. Mùi xạ hương hòa lẫn với mùi chất nhầy đặc trưng của đàn ông khiến cô choáng váng, tâm thần mê loạn. Dưới hạ thể cô, dâm thủy lại bắt đầu rỉ ra, nhỏ giọt xuống tấm thảm.
Cô nâng niu hai túi tinh hoàn nặng trịch, liếm láp nhẹ nhàng, rồi dùng đầu lưỡi miêu tả từng đường gân trên thân dương vật. Hứa Từ đỏ mắt, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ đứt quãng, gọi tên cô trong cơn khoái cảm tột độ.
Cô rất thích nghe anh gọi tên mình như thế này, thích nhìn vẻ mặt lý trí sụp đổ của vị kiểm sát trưởng cao ngạo.
“Lê Lê… Lê Lê…” Hứa Từ cầu xin: “Ăn nó đi em.”
Anh nhấc hông lên, muốn đẩy dương vật vào miệng cô. Quy đầu đỏ lừ cọ vào má cô, để lại những vệt dịch trong suốt.
Tống Lê nắm lấy thân gậy, đôi môi đỏ mọng áp vào quy đầu, đầu lưỡi tinh nghịch chọc vào lỗ sáo.
“Ăn như thế này sao?” Cô ngước mắt nhìn anh, ánh mắt ngây thơ đầy tội lỗi.
Hứa Từ thúc nhẹ hông: “Ăn hết vào đi.”
Miệng cô nhỏ nhắn, phải rất vất vả mới ngậm được hết phần đầu to lớn của anh vào. Cô cố gắng mở rộng hàm, cẩn thận để răng không chạm vào anh. Khi cô mút mạnh một cái, Hứa Từ rên lên đầy thỏa mãn.
Tống Lê bắt chước những gì cô từng xem trong phim, cố gắng phục vụ anh. Kỹ thuật còn vụng về, thi thoảng răng lại cạ vào thân dương vật khiến anh đau điếng, nhưng chính sự vụng về ấy lại càng kích thích anh hơn gấp bội.
Đầu lưỡi mềm mại của cô đảo quanh rãnh quy đầu, Hứa Từ không kìm được, thúc mạnh hông lên, đâm sâu vào họng cô.
“… Mẹ kiếp.”
Anh hiếm khi chửi thề, nhưng khoái cảm quá lớn khiến anh mất kiểm soát. Tống Lê bị chọc sâu, nôn khan một tiếng, nước mắt trào ra, nhưng vẫn cố gắng nuốt xuống dòng dịch anh vừa tiết ra. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt át nhìn anh đầy câu dẫn.
Hứa Từ thực sự phát điên rồi.
Anh giật đứt cà vạt đang trói tay mình, kéo cô đứng dậy, hôn ngấu nghiến lên môi cô, liếm sạch hương vị của chính mình trong miệng cô, rồi cắn vành tai cô: “Cởi trói cho em.”
Tống Lê vừa được giải thoát, anh đã bế xốc cô lên, đặt nằm ngửa xuống thảm. Anh tách rộng hai chân cô ra, vùi mặt vào giữa háng cô mà liếm láp điên cuồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận