Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hậu Quả Của Men Say

Tuế Hòa cũng vậy.

Có thể là do men say làm giảm bớt cơn đau, trừ lúc ban đầu bị xé rách đau đớn, sau đó khoái cảm lấn át nhiều hơn hẳn.

Cô lắc lư bờ mông, xuân dịch tràn lan, toàn thân nhuốm một màu hồng dâm mỹ.

Cừ Chiêu cúi đầu, nhìn thấy côn tht của mình đang rút ra một nửa còn dính chút tơ máu và chất nhầy trắng đục.

Đây là minh chứng cho sự giao hợp của họ.

Mỗi tế bào trong cơ thể Cừ Chiêu đều đang nhảy múa reo hò. Hắn cắn lên môi Tuế Hòa, cắn lên xương quai xanh của cô, cắn lên bầu vú căng tròn của cô. Hạ thân ra vào không ngừng nghỉ, cảm giác tê dại ấm áp lan tỏa, mỗi lần chạm đến điểm mẫn cảm lại làm cả người hắn căng cứng.

Quá đỗi thoải mái.

Bộ phận sinh dục của hắn chôn sâu trong hang động ngập nước của Tuế Hòa, mỗi cú thúc lại làm xuân thủy bắn tung tóe lên vùng lông mu của cả hai. Đầu nấm cực đại xoáy sâu vào hoa tâm, kéo căng những nếp uốn dày dặn, hòa quyện thứ mật ngọt đậm đà vào nhau.

Tuế Hòa cảm giác cô lại muốn đi tiểu, “A… Không được! Lại muốn tiểu, lại muốn tiểu rồi!”

“Đi tiểu cái gì ?” Cừ Chiêu đã tìm ra được kinh nghiệm, hắn liếm từ dưới bụng lên đến bầu ngực cô, “Đó là cậu chảy nước.”

Tuế Hòa ưỡn căng vòng eo, cắn chặt môi dưới, siết chặt nắm tay. Bụng nhỏ kịch liệt phập phồng, đồng thời đột nhiên siết chặt!

Cảm giác ấy trực tiếp thôi thúc ý nghĩ muốn mở tung mã mắt bắn tinh trong lòng Cừ Chiêu.

Cừ Chiêu nhẫn nhịn đến quai hàm bạnh ra đau nhức. Hắn rút côn tht ra, “phụt” một tiếng.

Ngay khi Tuế Hòa đạt đến cao trào, hắn cũng bắn tinh dịch lên khắp người cô…

Khoảng chừng một phút sau, Cừ Chiêu mới thả lỏng thân mình.

Hắn lau đi mấy giọt dịch trắng còn vương trên mặt Tuế Hòa, nhìn khuôn mặt cô tràn đầy vẻ thỏa mãn sau cơn hoan lạc.

“Thật điên rồ.”

Mặt áp vào vật gì đó rắn chắc, đàn hồi, còn hơi nóng.

Tuế Hòa mở mắt. Gương mặt phóng đại ngay trước mắt khiến cô rơi vào trầm mặc.

Tại sao cô lại nằm trong lòng Cừ Chiêu, còn gối đầu lên cánh tay hắn nữa?

Đầu hơi nhức, ý thức còn mơ hồ. Cô cố gắng nhớ lại, chỉ có thể nhớ rằng mình đã uống vài ly rượu.

Chăn mền trơn nhẵn lành lạnh, điều hòa vẫn đang chạy, khí lạnh vừa đủ mà không đến mức thổi đau đầu. Tuế Hòa khẽ cựa chân, cảm giác khô ráo thoải mái, nhưng… đau quá, động một chút cũng đau nhói.

Xem ra cô và Cừ Chiêu đã làm tình.

Làm, tình.

Hai từ thật xa xôi.

Với một người như cô, chuyện này quả thực gần như không thể xảy ra.

Tuế Hòa tự nhận thức rất rõ về bản thân mình – lạnh lùng, vô tình.

Nhưng hiện tại, cô lại cùng Cừ Chiêu làm tình.

Tuế Hòa nghĩ trăm lần cũng không thông. Cô cảm thấy mình cần bình tĩnh lại một chút.

Cô không để tâm việc đã làm tình hay chưa, cô chỉ muốn biết tại sao mình lại làm tình với Cừ Chiêu.

Tuế Hòa xoay người xuống giường, cũng chẳng sợ Cừ Chiêu có thể tỉnh giấc hay không. Nhưng mãi đến khi cô hít hà khí lạnh mặc quần áo rồi mở cửa rời đi, Cừ Chiêu vẫn chưa mở mắt.

Ngủ say thật. Tuế Hòa nghĩ.

Cửa đóng lại, chỉ phát ra tiếng chốt cửa khẽ khàng.

Cừ Chiêu mở mắt. Hắn nhìn trần nhà trắng tinh, sạch sẽ ngăn nắp. Chiếc đèn treo giữa trần nhà cũng ngăn nắp, giống như một vòng tuần hoàn vô tận của cái chết.

Hắn cứ ngỡ mình đã chui vào ngõ cụt.

Nhưng điều đó không ngăn được tâm trạng sung sướng đang dâng trào trong lòng hắn.

Cừ Chiêu khẽ cười một tiếng, kéo chăn lên che kín mũi, hít một hơi thật sâu.

A… Mùi hương của Tuế Hòa.

Nhưng dù trong lòng có nghĩ đến tốt đẹp thế nào, kế hoạch cũng không đuổi kịp biến hóa.

Không thấy Tuế Hòa đâu cả.

Liên Kiều Kiều nói Tuế Hòa đã tạm nghỉ học, không ai biết cô đi đâu.

Lúc Cừ Chiêu nghe tin này cũng không có cảm xúc gì đặc biệt. Hắn bình tĩnh về nhà, lại bình tĩnh rót cho mình một ly nước, còn không quên cắt thêm lát chanh thả vào.

Nước chanh hôm nay hơi chát.

Chắc là chanh không tươi.

Giống như Tuế Hòa vậy.

Hắn chê chanh không tươi, có phải Tuế Hòa cũng ghét bỏ hắn không thú vị không?

Cừ Chiêu hiểu Tuế Hòa. Tuế Hòa không thể nào chỉ vì một đêm hoan lạc kia mà bỏ chạy. Cô nhất định là có chuyện gì đó.

Nhưng sự thật là cô đã lặng lẽ rời đi ngay trước mắt hắn. Cừ Chiêu dù cố gắng suy nghĩ khách quan đến đâu vẫn không đè nén được những suy nghĩ chủ quan của mình.

Bề ngoài hắn bây giờ gọn gàng tuấn tú, nhưng vẫn không che giấu được nội tâm dơ bẩn.

Cho nên mới không giữ được Tuế Hòa.

Mà Tuế Hòa, quả nhiên không làm hắn thất vọng.

Ngay thời khắc hắn sắp đánh mất chính mình, cô lại giáng cho hắn một đòn cảnh tỉnh, khiến hắn bừng tỉnh cơn mê.

Thế giới này vốn dĩ luôn khiến người ta tuyệt vọng.

Nhiều năm trôi qua như vậy, sao hắn còn nuôi hy vọng với nó chứ?

Hắn từng nói, nếu Tuế Hòa lại xuất hiện, hắn sẽ không buông tay.

Nhưng hiện tại, một mình Tuế Hòa lại chạy mất.

Rất tốt.

Cừ Chiêu uống cạn ly nước. Lát chanh dính chặt vào thành ly, vỏ màu vàng nhạt, tép chanh cũng màu vàng nhạt, thật giống mặt trời ngoài kia.

Cừ Chiêu cầm ly nước đi vào bếp, không rửa.

Mà ném thẳng vào thùng rác.

Bốn năm sau.

Tuế Hòa vừa bước ra khỏi phòng ăn, điện thoại di động reo lên.

“Anh trai.”

Lời Tuế Sơ nói hôm nay vẫn y hệt hôm qua. Anh nghe lệnh Tuế Tử Đình, ngày nào cũng phải thúc giục cô đi xem mắt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận