Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhìn Nhược Diệp cắn chặt môi dưới, Vân Đoan không hiểu sao lại cảm thấy bực bội lạ lùng. Với một người từ nhỏ rất ít khi tiếp xúc với phái nữ, hắn hoàn toàn không biết nên làm như thế nào đành phải cúi đầu xuống dùng miệng chặn lấy miệng cô. Hắn vươn đầu lưỡi ra liếʍ mυ”ŧ ngây ngô.Haiz, đúng là một tiểu xử nam…
Không còn cách nào, Nhược Diệp đành hơi hơi hé miệng, đầu lưỡi cô chậm rãi vươn ra nhẹ nhàng chạm vào đầu lưỡi của Vân Đoan. Rất nhanh Vân Đoan cũng biết được lớn khái mình nên làm gì, đầu lưỡi hắn bắt đầu kɧıêυ ҡɧí©ɧ lưỡi mềm của cô đầy linh hoạt. Trên dưới quay cuồng, đầu lưỡi hai người bắt đầu dây dưa với nhau không ngừng. Thật lâu sau, Nhược Diệp mới quay đầu thở dốc. Gương mặt cô đỏ ửng. Mắt đẹp thâm thúy đầy vẻ mê người chớp chớp đem đến cho con người ta tình cảm mãnh liệt. Dưới thân truyền đến từng trận kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cô rốt cuộc nhịn không được nữa mà phát ra tiếng rêи ɾỉ. Đôi tay vô lực đặt trên vai hắn.
“Chịu không nổi à?” – Ngữ khí hài hước truyền đến.
“Nói bậy! Anh cũng chỉ có trình độ như vậy thôi!” – Đôi mắt đẹp tức giận trừng Vân Đoan, cô mạnh miệng.
Nghe thấy lời này, Vân Đoan có chút bất mãn nhíu mày. Vốn dĩ hắn lo cô sẽ chịu không nổi, thế mà ngược lại còn bị cô nghi ngờ năng lực nữa. Vân Đoan đột nhiên bắt lấy mông vểnh bắt đầu nhanh chóng cử động côn ŧᏂịŧ dưới thân.
Kɧoáı ©ảʍ quá lớn đánh úp lại làm cặp đùi thon dài của Nhược Diệp theo bản năng kẹp chặt lấy eo Vân Đoan, mông nhỏ không ngừng ma sát triền miên. Hắn bây giờ giống như bị một con bạch tuộc quấn lên người vậy. Tuy kɧoáı ©ảʍ làm Nhược Diệp thấy tê dại, nhưng cô vẫn không muốn khuất phục, còn tiếp tục kɧıêυ ҡɧí©ɧ: “A… Anh cũng… Có… Ha a… Như thế thôi… Ưʍ…”
“Bé da^ʍ không cần gấp. Chúng ta còn cả một đêm cơ mà, tôi nhất định có thể thỏa mãn được cái l*и thiếu ©ôи ŧɧịt̠ này.” – Vân Đoan nói chuyện còn có ý xấu dùng côn ŧᏂịŧ càn quấy bên trong cơ thể Nhược Diệp. Quả nhiên nghe được tiếng thét to đầy duyên dáng của thiếu nữ.
Tốc độ đâm vào rút ra của Vân Đoan không ngừng mà lúc nhanh lúc chậm. Hở một chút, côn ŧᏂịŧ như muốn lôi toàn bộ bên trong ra. Hở một chút, côn ŧᏂịŧ như muốn chôn hết toàn bộ vào bên trong. Nhược Diệp chỉ cảm thấy côn ŧᏂịŧ này như một cây hỏa trụ, hừng hực thiêu đốt bên trong mật động của mình. Thiêu đến khi mặt cô như mặt xuân triều khởi, đến khi bể dục giàn giụa. Ngọn lửa bùng lên trong cơ thể cô tựa hồ như ngày càng mãnh liệt, càng ngày càng len lỏi, càng ngày càng lan tràn ra, như đốt cháy cả bụng nhỏ đến khắp cả cơ thể cô.”A… Cứng… Cứng quá… A… Không được… Ha a…” – Thanh âm Nhược Diệp kiều diễm vũ mị. Dung nhan nhiễm đỏ càng thêm động lòng người. Hai cánh môi run lên, tóc dài đến eo đã sớm lõa xõa rối tung trên sống lưng bóng loáng như ngọc.
Nhìn Nhược Diệp chìm vào du͙© vọиɠ, Vân Đoan cảm thấy một loại thỏa mãn từ xưa đến nay hắn chưa từng có. Đặt mặt Nhược Diệp chính diện mình, khuôn mặt Vân Đoan phiếm hồng, môi mỏng mê người cong lên đầy vẻ xấu xa. Hắn với phong tình bất cần đời lại tà mị, nói: “Lâm Nhược Diệp, em nghe cho kĩ. Nhất định phải nhớ rõ tên của tôi, Vân Đoan. Nhớ cho kỹ người cᏂị©Ꮒ thỏa mãn em tên là Vân Đoan!”
Vừa dứt lời, tốc độ đâm vào rút ra càng thêm nhanh chóng. Côn ŧᏂịŧ không ngừng đâm vào thật sâu. Vân Đoan chỉ cần cúi đầu là có thể thấy được trên bụng nhỏ bằng phẳng của cô cứ mỗi lần hắn đâm vào đều phồng phồng lên hình dạng côn ŧᏂịŧ của hắn.
“A… Đâm tới… Tới tử ©υиɠ… A a a… Còn muốn…” – Nhược Diệp bị Vân Đoan ȶᏂασ tới liên tục thở dốc rêи ɾỉ. Da thịt toàn thân cô chỗ nào cũng mềm nhũn. Quả không hổ là nam chính tiểu thuyết con heo nha. Tuy mới là lần đầu tiên thôi mà tựa như cây gậy vậy, côn ŧᏂịŧ vừa cứng ngắt vừa thô lớn.
“Đúng là dâʍ đãиɠ!” – Vân Đoan duỗi tay nhéo nhéo hộŧ ɭε dưới thân Nhược Diệp. Côn ŧᏂịŧ vẫn mạnh mẽ hôn vào thành tử ©υиɠ như cũ. Nhược Diệp bị một loạt kí©ɧ ŧɧí©ɧ đánh úp tới, bờ mông đầy đặn không tự giác dùng sức nhếch về phía trước. Vòng eo mảnh khảnh không ngừng run rẩy. Thịt non trong bí động co rút kẹp chặt lại như muốn bấm gãy cây thịt còn ở bên trong của Vân Đoan. Chỗ sâu nhất bên trong bí động càng thêm cắn chặt côn ŧᏂịŧ.
Tiếng rêи ɾỉ không ngừng phát ra: “A a a… Chịu không nỗi… Ha a… Không được… Muốn ra… Muốn… A a a a a a….!”
Nhược Diệp thét một tiếng. Dâʍ ŧᏂủy̠ trong suốt đột nhiên phun ra đầy bụng Vân Đoan, còn bắn lên cả trên tường.
Sau cao trào, sức lực toàn thân cô như bị rút hết, cả người xụi lơ trên người Vân Đoan, đến nhúc nhích còn không có sức lực. Vân Đoan cúi đầu chỉ thấy hai má Nhược Diệp đỏ ứng lên, mắt nhắm chặt, lông mi dài không ngừng run rẩy, mũi nhỏ không ngừng thở hừ hừ, môi đỏ hơi hơi hé. Hương thơm tựa như lan không ngừng lan tỏa ra trong không khí. Cả người cô chìm đắm trong kɧoáı ©ảʍ sau khi lêи đỉиɦ.
“Thế nào? Nói tôi không được? Tôi vẫn còn cứng đây.” – Nói xong, Vân Đoan còn đầy xấu xa thúc côn ŧᏂịŧ chạm vào tử ©υиɠ Nhược Diệp.
“Ưʍ…” – Nhược Diệp chỉ cảm thấy kɧoáı ©ảʍ tê dại lại một lần nữa đánh úp tới. Cô khó nhịn rên một tiếng, huyệt nhỏ lại cuồn cuộn chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠.
Vân Đoan có chút kinh ngạc nhướng mi trêu chọc: “Bé da^ʍ đúng là nhiều nước.”
“Anh!” – Nhược Diệp đột nhiên ngẩng đầu trứng hắn. Đôi mắt nhỏ đỏ lên, hai hàng nước mắt chảy dài xuống.
Vân Đoan hoảng hốt, hắn vội buông Nhược Diệp ra, trong mắt hiện lên vẻ thương tiếc. Trong lòng thì muốn nhanh nhanh xin lỗi an ủi cô, thế mà vừa mới mở miệng ra liền chửi mắng rít gào: “Mẹ nó, đừng khóc. Lão tử ghét nhất là nhìn người khác khóc đấy!”
Rống xong một tiếng càng làm Nhược Diệp khóc lớn. Chính hắn cũng thấy hối hận liền vội vàng ôm lấy cô, trong lúc nhất thời lại không biết an ủi như thế nào, cả người hắn ngây ngốc.
Đúng là đồ ngốc mà! Nhược Diệp trợn trắng mắt, gì mà đến cả an ủi còn gái còn không biết nữa.
“Anh… Cái tên xấu xa… Chỉ biết khi dễ tôi thôi!” – Tới lúc Vân Đoan phát hoảng, Nhược Diệp mới vừa khóc vừa thở hổn hển nói.
Nhìn con mắt Nhược Diệp hồng hồng như con thỏ, Vân Đoan nhịn không được hôn thật mạnh lên đôi mắt thiếu nữ. Ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, trong mắt như lập lòe ánh sáng lộng lẫy: “Nha đầu, đời này anh cũng chỉ khi dễ mình em thôi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận