Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Sinh viên?” Chung Ý ngạc nhiên, ngó nghiêng dáo dác: “Đâu?”

Tống Đĩnh Ngôn ngoái lại, tình cờ bắt gặp bộ vuốt ghê tởm kia đang mơn trớn vòng eo thon trắng trẻo của người con gái. Gã khách nhìn cô chằm chặp với vẻ dâm ô, không ngừng cười khả ố.

Cố Khê Viễn ngó đôi mắt càng thêm tăm tối của bạn, từ từ ghé sát bên tai Chung Ý: “Muốn cá không?”

“Cá gì?”

“Ô tô của cậu.” Cố Khê Viễn hạ thấp giọng, “Trong vòng một phút, thầy Tống dịu hiền của chúng ta sẽ cho thằng ngựa giống kia biết mùi.”

Chung Ý nhìn anh ta như đang nhìn một con quái vật, “Cậu đùa à, đấy là Tống Đĩnh…”

Lời còn dang dở, người đàn ông ngồi ở phía đối diện đã đứng bật dậy, hai mắt tóe lửa.

Chung Ý nhìn theo bóng lưng thịnh nộ của Tống Đĩnh Ngôn với vẻ khó tin, “Mới vừa rồi cậu bảo cá cái gì ấy nhỉ?”

“Ô tô của cậu.”

“Cầm đi.” Chung Ý sảng khoái ném chìa khóa cho Cố Khê Viễn, nhếch môi cười giòn: “Mẹ nó chứ, đáng giá thật.”

Sức chịu đựng của Tô Anh dường như đã lên đến đỉnh điểm. Cô thầm đếm đến ba, nếu Tống Đĩnh Ngôn còn không ra mặt, cô sẽ đáp bằng hết đám ly trên bàn vào đầu gã dê cụ. Chừng nào đầu gã be bét máu thì cục tức ngang họng cô mới xuôi cho được.

Song vừa nhẩm tới ba thì bộ vuốt thô kệch đáng tởm bên eo biến mất, cô ngoái lại, lạc trong đôi mắt sâu thẳm của người kia.

Tim cô lỡ mất một nhịp, tủi thân lẩm bẩm: “Thầy Tống.”

Đôi mắt lạnh lùng của Tống Đĩnh Ngôn lướt qua cô rồi chuyển sang gương mặt hung tợn của gã nọ. Anh siết chặt tay gã như kìm, mu bàn tay nổi cả gân xanh.

Gã kia đau nghiến răng nghiến lợi, bắn loạn một tràng tiếng Pháp: “Mày là thằng nào? Dám vì một con điếm thối tha…”

Khóe môi anh nhếch lên.

“Rắc.”

Mặt gã già trở trắng cùng lúc tiếng xương gãy vang lên, gã quỳ phịch xuống đất, đỡ cổ tay bị bẻ quặt đau đớn, đổ mồ hôi lạnh ròng ròng. Người đi cùng gã lấy làm kinh hãi, giương mắt nhìn người đàn ông thong thả lau sạch tay, cử chỉ lịch sự tao nhã như thể vừa đàn xong một khúc dương cầm tuyệt diệu.

Lạ cái là, chẳng ai dám cục cựa gì.

Tống Đĩnh Ngôn đặt danh thiếp lên bàn, nở nụ cười mỉm hoàn mĩ, “Cần thì tìm tôi, giờ nào cũng tiếp.”

Anh xoay người, bắt trúng tay cô, cương quyết kéo cô đi. Chân anh dài, lại đang bước nhanh, Tô Anh gần như phải chạy để theo kịp.

“Thầy… Thầy Tống…” Cô thở hổn hển ở phía sau.

Người đàn ông mắt điếc tai ngơ.

Ra đến trước xe, anh mở cửa ghế lái phụ, bấy giờ mới cúi đầu nhìn cô.

“Lên xe đi.” Anh mở miệng, giọng hơi lạnh lùng.

Tô Anh không nắm bắt được cảm xúc lúc này của anh, không dám làm gì thiếu suy nghĩ. Sau khi ngắm gương mặt sa sầm kia vài giây, cô ngoan ngoãn quay người lên xe.

Cả một đường ra về trong im lặng, Tống Đĩnh Ngôn không nói câu nào, làm lòng Tô Anh càng thêm thấp thỏm.

Kỳ thật cuộc chạm mặt giữa hai người họ tại nhà hàng tuyệt không phải tình cờ, thậm chí còn có thể nói là nằm trong dự kiến của cô.

Suy cho cùng, cô đến đó làm việc vốn là vì anh.

Với tính cách của cô, nếu bị một lão già sàm sỡ thì đáng ra một giây sau có thể quậy tung trời đất, nhưng cô vẫn gắng dằn cơn giận lại. Cô muốn đánh cược một phen, cược xem thầy Tống ấm áp như ngọc liệu có xuất hiện như một vị cứu tinh và kéo cô khỏi nước sôi lửa bỏng hay không.

Tất thảy xảy ra đúng như trong kế hoạch của cô, nhưng lúc này đây, cô bỗng thấy luống cuống. Đầu óc cô loạn cào cào, chỉ dám dè dặt ngắm trộm anh.

Chiếc xe lao như bay khiến Tô Anh vô thức giữ chặt dây an toàn. Dường như người đàn ông nhận ra điều đó, anh bình ổn hơi thở, giảm dần tốc độ.

Tô Anh ngồi thẳng dậy, hắng giọng chân thành nói: “Cảm ơn thầy nhé, thầy Tống.”

Không ai đáp lại cô.

Cô ngờ vực quay đầu, giật mình chìm trong đôi mắt tối tăm của anh, không dám động đậy, đến khi cô sực nhận ra thì xe đã dừng bên đường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận