Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tiểu huyệt mềm mại và dâʍ ŧᏂủy̠ ướŧ áŧ là thứ thuốc kí©ɧ ŧɧí©ɧ tốt nhất, côn ŧᏂịŧ của Úc Hàn vừa được tưới lên, lại trướng to lớn thêm mấy phần, chọc thẳng vào vườn hoa bí mật của cô gái.
“ Sao Thiên Thiên chảy nước vậy? ” Úc Hàn nâng một chân của Lâm Thiên Hoan lên, tay kia cầm côn ŧᏂịŧ thô to của mình, liên tục thăm dò cọ xát lối vào. Lâm Thiên Hoan mông lung liếc nhìn, lại xấu hổ cắn ngón tay lần nữa. Cô cũng không biết mà, trước đây không có người đàn ông nào chạm qua cô giống Úc Hàn, cô đâu có biết bên dưới mình mẫn cảm đến thế. Chạm vào thì chảy nước, cắm vô thì cao trào, mỗi lần làʍ t̠ìиɦ với Úc Hàn, dù Úc Hàn có thô bạo, nhưng cô vẫn cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ từ trong đó.
” A ” Lần này Úc Hàn cắm sâu hơn, côn ŧᏂịŧ tiến thẳng vào một nửa, qυყ đầυ hung hãng nạo vét từng chỗ mẫn cảm khiến Lâm Thiên Hoan ưỡn eo cong người lên. Cô muốn được yêu thương nhiều hơn, muốn người đàn ông cắm sâu một chút, cho cô càng nhiều kɧoáı ©ảʍ song Úc Hàn cứ ở đó vòng vèo mấy lần, lại rút dươиɠ ѵậŧ ra.
“ Cũng tại Thiên Thiên chảy nhiều nước ” Úc Hàn cố tình bắt nạt cô, còn muốn đánh đòn phủ đầu, nói xằng nói bậy “ Vì nước nhiều quá nên bên trong trơn lắm, côn ŧᏂịŧ của anh mới trượt ra ngoài”
Lâm Thiên Hoan bị làm nửa vời, cũng hơi nóng nảy, cô khép hai chân lại, nhíu mày nghẹn ngào nói “ Rõ ràng…Ưm – Rõ ràng anh cố tình bắt nạt em … A Hàn, anh bắt nạt người ta … ”
Giọng điệu nhỏ nhẹ mềm mại lại uất ức khiến lòng Úc Hàn đột ngột tê dại. Anh tách hai chân Lâm Thiên Hoan ra, tàn nhẫn cọ mấy lần cửa huyệt non, sau đó anh lật người cô lại, dùng tư thế ôm trẻ con đi tè để bế Lâm Thiên Hoan. Anh không biết thương tiếc gì.
Lâm Thiên Hoan càng uất ức, càng đáng thương, thì càng kí©ɧ ŧɧí©ɧ du͙© vọиɠ không muốn người ta biết trong lòng anh.
“ Nhưng Thiên Thiên chảy nước nhiều quá, mà cũng không sao, anh ôm Thiên Thiên đi xả nước nhé, chờ xả nước ra rồi, huyệt non này mới dễ cắm. ”
Úc Hàn không bế Lâm Thiên Hoan đi phòng tắm mà bế cô tới trước gương lớn, anh có cánh tay cực khỏe, dùng tư thế như vậy bế Lâm Thiên Hoan vẫn dễ như trở bàn tay thậm chí còn đong đưa cô qua lại giống như dỗ trẻ con, nói “Thiên Thiên ngoan, phải cố gắng thải dâʍ ŧᏂủy̠ bên dưới ra, ông xã mới có thể cắm tiểu huyệt dâʍ đãиɠ của em”
Lâm Thiên Hoan bị anh bắt nạt cảm thấy xấu hổ tột cùng. Trong lòng biết rõ gian nan, nhưng cơ thể chẳng biết sao lại trở nên càng mẫn cảm hơn, cũng mặc kệ mình bị Úc Hàn bế đi chỗ nào, tiểu huyệt thực sự co rút ngay chỗ đó tiết dâʍ ŧᏂủy̠ ra ngoài.
Cô ngoan ngoãn thật. Không phải kiểu ngoan ngoãn tẻ nhạt, mà là kiểu ngoan ngoãn kí©ɧ ŧɧí©ɧ thú tính mãnh liệt của đàn ông. Ngây thơ mang theo sự quyến rũ, khí chất thiếu nữ và đàn bà lẫn vào nhau, trong sự trong sáng lộ ra phóng đãng, chỉ cần giơ tay nhấc chân đều có thể làm đàn ông phát điên phát rồi. Ví dụ như hiện giờ, Úc Hàn cũng điên rồi .
Chiếc gương to lớn kia có thể phản chiếu mọi thứ, anh bế Lâm Thiên Hoan muốn cô tiết dâʍ ŧᏂủy̠, tiểu huyệt co rút mấp máy, đầṳ ѵú đỏ au run rẩy và nét mặt quyến rũ của cô gái, toàn bộ đều đập vào hai mắt Úc Hàn. Quá đẹp. Úc Hàn mở to mắt, thở hổn hển, thông qua chiếc gương nhìn Lâm Thiên Hoan toát ra sự hấp dẫn, nhìn gương mặt xinh đẹp và tiểu huyệt hồng hào đang phun dịch thể trong suốt, dươиɠ ѵậŧ lần nữa cứng tới phát đau.
Anh không ngờ tại sao trên đời này có cô gái hoàn mỹ đến thế, khuôn mặt và tiểu huyệt bên dưới đều rất đẹp. Tính tình hay vẻ đẹp này đều phù hợp với khiếu thẩm mỹ và sở thích của anh. Lúc đầu, anh chỉ nghĩ thông qua việc bắt nạt Lâm Thiên Hoan để trả thù Lộ Nhân nhưng đến bây giờ, anh lại chết mê chết mệt hãm sâu rồi. Nếu quen biết Lâm Thiên Hoan sớm một tí và phát hiện sớm tình cảm của mình thì tốt quá! Anh sẽ không cho Lộ Nhân có cơ hội cưới Lâm Thiên Hoan, anh sẽ dẫn cô đi từ sớm, đè bên dưới hôn hít giày vò, tổ chức hôn lễ long trọng và trang nghiêm cho hai người. Lâm Thiên Hoan sẽ là người vợ thực sự của anh, anh cũng là người chồng thực sự của cô, giữa hai người sẽ không có những lời nói dối và lừa gạt nữa.
“ Thiên Thiên Thiên Thiên ….” Úc Hàn áp sát Lâm Thiên Hoan trên mặt gương lạnh lẽo, để tiểu huyệt non nớt của cô tiếp xúc nơi nhẵn bóng kia, lưu lại từng vệt nước. Anh hôn tai cô, liên tục nỉ non “ Em là của anh … em là Thiên Thiên của anh ”
Nói xong, anh đặt Lâm Thiên Hoan xuống, rồi nhấc một chân cô lên, cầm dươиɠ ѵậŧ cương cứng từ lâu cọ hai cái dọc theo mép hoa mềm mại, sau đó cắm thẳng một mạch vào chỗ sâu trong huyệt non.

Bình luận (0)

Để lại bình luận