Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“… Là anh.” Lục Lâm Nhiên buông môi cô ra, đáp lại.

“Sao… Sao lại là anh?” Giản Anh vô thức hỏi. Vừa dứt lời, thấy sắc mặt Lục Lâm Nhiên thay đổi, cô lập tức im bặt, nuốt câu hỏi còn lại vào bụng.

Cô không muốn để anh nhìn thấy bộ dạng này của cô.

Tại sao lại không thể là anh?

Lòng Lục Lâm Nhiên nóng như lửa đốt, tay anh trượt xuống từ môi cô, lướt qua bầu ngực đầy đặn và bụng phẳng lì, cuối cùng dừng lại ở khe thịt giữa hai chân.

Bàn tay to lớn bao phủ toàn bộ vùng tam giác, ngón giữa không chút thương tiếc đâm vào trong, day day hột le phía trên đến sưng đỏ, nhưng cái lồn bị chà đạp quá mức lúc này chẳng còn chút cảm giác ve vãn nào, chỉ còn lại đau đớn.

“Không… Đừng… A Nhiên, đau quá…” Giản Anh hai tay bám chặt thành bồn tắm, cơ thể run rẩy, hai chân bị Lục Lâm Nhiên banh rộng, cố định hai bên, chỉ cần cúi đầu là có thể nhìn thấy cái lồn sưng đỏ, bị chịch nát của mình.

Cô xấu hổ đến mức đỏ mặt.

“Là không muốn anh sao?” Lục Lâm Nhiên tức giận đút thêm một đốt ngón tay, “Muốn bọn họ, chứ không muốn anh?”

“Không, không phải…” Giản Anh cố gắng giải thích, “Không phải vậy…”

“Vậy là sao?” Ngón tay anh xoay tròn trong lồn cô.

“A… A!! A a a đừng… Bởi vì…”

“Hửm?”

“Không muốn A Nhiên nhìn thấy em thế này…” Giọng Giản Anh càng lúc càng nhỏ, gần như sắp khóc.

Lục Lâm Nhiên thầm thở dài, anh vẫn không thể nhẫn tâm với Giản Anh. Trước đây là vậy, bây giờ cũng vậy.

Liếc nhìn tuýp thuốc mỡ gần đó, anh vừa buồn cười vừa tức giận, cầm lấy tuýp thuốc, vỗ vào mông cô, giọng điệu vẫn hung dữ: “Tự nâng mông lên hay để anh giúp?”

“Em… Em tự làm…”

Giản Anh thở phào nhẹ nhõm, hai tay bám chặt thành bồn, cố gắng ngồi dậy, nhưng nước trong bồn quá nhiều, lại thêm người bạn thuở nhỏ đang im lặng thúc giục, Giản Anh vừa định ưỡn bụng lên thì trượt chân, ngã nhào vào người Lục Lâm Nhiên, ngực cô ép sát vào mặt anh.

Cảm giác mềm mại bỗng chốc chiếm lấy toàn bộ giác quan của Lục Lâm Nhiên, anh ngây người, suýt nữa thì đánh rơi tuýp thuốc trên tay.

Cặp vú trắng nõn như được gột rửa sạch sẽ, đôi môi anh chạm vào núm vú nhỏ xinh, chỉ cần há miệng là có thể nuốt trọn.

Anh nghĩ vậy, và cũng làm vậy. Đầu vú bị cắn mút đến dựng đứng, nước chảy xuống ngực, Giản Anh khó chịu nắm lấy đầu anh, rên rỉ.

Thấy Giản Anh rên rỉ dâm đãng dưới thân người khác, đến lượt mình thì chỉ biết cắn chặt răng không cho phát ra tiếng, Lục Lâm Nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu, ánh mắt càng thêm hung dữ, anh cắn mạnh một cái, để lại dấu răng trên quầng vú cô.

“Đau… A Nhiên…” Giản Anh khó hiểu nhìn xuống Lục Lâm Nhiên, nhưng hàng mi rủ xuống che đi biểu cảm của anh.

“Còn muốn bôi thuốc không?” Im lặng một lúc, Lục Lâm Nhiên hỏi.

“Muốn… Muốn.”

“Gác chân lên đây.” Lục Lâm Nhiên nhướng mày, chậm rãi bôi thuốc mỡ lên tay, giọng điệu không cho phép phản bác, như thể muốn tự tay làm.

Giản Anh còn muốn nói gì đó, nhưng bị ánh mắt sắc lẹm của Lục Lâm Nhiên dọa sợ, cô miễn cưỡng nhấc một chân lên, bắp chân ướt nhẹp còn dính nước, gác lên thành bồn tắm, một tay vịn lấy vai Lục Lâm Nhiên cho khỏi ngã, nhưng lại sợ anh không vui nên chỉ dám vịn hờ, mắt không rời khỏi mặt anh.

Lục Lâm Nhiên nhíu mày, Giản Anh như con nai con giật mình, vội vàng rụt tay lại.

Lục Lâm Nhiên vẫn im lặng, nhưng anh đưa tay kéo tay cô đặt lên vai mình. Giản Anh thụ sủng nhược kinh, không dám nói gì, cũng không dám nhìn Lục Lâm Nhiên bôi thuốc cho mình, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đỉnh đầu anh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận