Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vết Hôn Của Ác Quỷ
Bùi Yên (A Yên) nằm sấp trên giường, vùi mặt vào gối.
Cô không ở trong phòng. Cô đang ở trong một cái lồng.
Cái lồng đó có mùi của hắn.
Hơi thở của Lâm Dịch Phong.
Đôi môi cô vẫn còn rát bỏng. Cái cảm giác bị xâm chiếm thô bạo, bị cắn mút điên cuồng, bị đầu lưỡi hắn khuấy đảo đến cạn kiệt dưỡng khí… nó vẫn còn nguyên vẹn. Đây không phải là một nụ hôn. Đây là một hành động đóng dấu chủ quyền.
Hắn dám! Thằng khốn kiêu ngạo đó dám làm vậy!
Một phần trong cô, cái phần “Bùi Yên” mà cô đang phải diễn, đang run rẩy vì sợ hãi. Nhưng cái phần “A Yên”, linh hồn của một ảnh hậu, lại đang run rẩy vì… hưng phấn.
Trò chơi này, đột nhiên trở nên thú vị hơn cô tưởng.
Lâm Dịch Phong không phải là một tảng băng như kịch bản mô tả. Hắn là một ngọn núi lửa. Hắn nguy hiểm. Hắn bốc đồng. Và hắn… thèm muốn cô.
Hắn đã ghen. Hắn ghen với Vệ Diễn.
A Yên cười thầm trong gối. Ghen tuông chính là liều thuốc kích thích mạnh nhất. Anh ghen càng nhiều, lý trí của anh càng mỏng manh.
“Cốc… cốc…”
“Yên Yên, em ngủ chưa? Anh mang đồ ăn tối lên cho em này.”
Giọng Vệ Diễn vang lên ngoài cửa, đầy lo lắng.
A Yên vội vàng điều chỉnh lại biểu cảm. Cô ngồi dậy, cố tình làm rối tóc, kéo chăn che kín người, chỉ để lộ ra đôi mắt đỏ hoe (do cô dụi mắt). Cô mở cửa.
Vệ Diễn nhìn thấy bộ dạng của cô, tim hắn như bị ai bóp nát.
“Trời ơi Yên Yên! Em sao thế này?” Hắn vội đặt khay thức ăn xuống, bước vào, ôm chầm lấy cô. “Em ốm à? Sao lại khóc? Mặt mũi tái nhợt hết rồi!”
Đây chính là sân khấu của cô.
Cô vùi mặt vào ngực hắn, bờ vai run lên bần bật. Cô không nói gì, chỉ khóc. Tiếng khóc nức nở, đè nén, uất nghẹn.
“Ngoan… nín đi… nói anh nghe, ai bắt nạt em?” Vệ Diễn cuống cuồng. “Có chuyện gì vậy? Nói anh nghe đi!”
Bùi Yên lắc đầu, tiếng khóc càng lớn hơn.
Cô nên nói gì? Nói rằng “anh em tốt” của anh vừa cưỡng hôn em sao?
Phần “Bùi Yên” đang gào thét muốn nói ra. Nhưng “A Yên” thì không.
Không. Không thể nói.
A Yên phân tích tình hình. Nếu cô nói ra, Vệ Diễn, với tính cách bộc trực của mình, chắc chắn sẽ đi tìm Lâm Dịch Phong sống mái. Kết quả? Vệ Diễn sẽ bị Lâm Dịch Phong nghiền nát như một con kiến. Gia đình Vệ Diễn có thể có chút tiền, nhưng so với đế chế sau lưng Lâm Dịch Phong, nó chỉ là một hạt cát.
Cô không thể để Vệ Diễn, “con tốt” hữu dụng này, bị loại khỏi bàn cờ quá sớm.
Hơn nữa… nếu Vệ Diễn làm ầm lên, Lâm Dịch Phong sẽ càng thêm đề phòng. Trò chơi sẽ mất vui.
Cô phải diễn vai “người bạn gái vì yêu mà cam chịu”.
“Không… không có gì…” Cô nấc lên, ngẩng khuôn mặt đẫm nước mắt lên. “A Diễn… em… em sợ…”
“Em sợ cái gì?”
“Em không biết… Em chỉ cảm thấy… chuyến đi này không ổn. Anh Dịch Phong…” Cô cố tình nhắc đến tên hắn, rồi lập tức sợ hãi im bặt, như thể lỡ lời.
Vệ Diễn lập tức hiểu lầm. “Dịch Phong làm gì em à? Có phải cậu ta nói gì khó nghe không?”
“Không… không phải…” Bùi Yên vội vàng lắc đầu. “Chỉ là… ánh mắt anh ấy nhìn em… rất kỳ lạ. Em sợ… A Diễn, hay là chúng ta về sớm đi? Em không muốn ở đây nữa…”
Vệ Diễn ôm cô chặt hơn. “Đồ ngốc. Chắc em mệt quá nên nghĩ linh tinh. Dịch Phong cậu ta tính tình vẫn vậy, lạnh lùng thế thôi chứ không có ý gì đâu. Em đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Hắn hoàn toàn không nghi ngờ. Hắn chỉ nghĩ bạn gái mình nhạy cảm, có lẽ bị khí thế của Lâm Dịch Phong dọa sợ.
Hắn dịu dàng lau nước mắt cho cô, dỗ cô ăn hết bát cháo.
“Ngoan,” hắn hôn lên trán cô. “Em nghỉ ngơi đi. Tối nay ở sảnh chính có tiệc cocktail, nhưng nếu em mệt, anh có thể ở lại với em.”
“Không cần đâu,” Bùi Yên vội nói. “Em ngủ một lát là khỏe. Tối… tối em sẽ xuống.”
Cô phải xuống. Sân khấu lớn, sao có thể vắng mặt nữ chính? Cô phải xem con quỷ dữ kia, sau khi “ăn vụng” thất bại, sẽ có bộ dạng gì.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận