Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Giấc mơ chiều thu

Nhạc Dư mơ thấy mình của năm hai mươi tuổi, cái năm cô gặp được Hoắc Tuân.

Giữa học kỳ một năm hai, Nhạc Dư bị lừa mất sạch tiền sinh hoạt tháng đó. Cô không dám hé răng nửa lời với gia đình, lại chẳng muốn tiêu tiền của Phan Bối, đành ngậm ngùi gặm mì gói qua ngày suốt một tuần lễ. Phan Bối nhìn cô bạn thân xót ruột quá, bèn giới thiệu cho cô một công việc làm lễ tân thời vụ. Một ngày ba trăm tệ, lại còn bao cả bữa trưa.

Đối với Nhạc Dư thời sinh viên nghèo rớt mồng tơi, đó chẳng khác nào chiếc bánh từ trên trời rơi xuống. Vừa nghe Phan Bối nói xong, cô đã gật đầu lia lịa đồng ý ngay.

Tiết trời cuối thu se lạnh. Gió tuy chưa cắt da cắt thịt nhưng cũng đủ làm gò má tê cóng. Nhạc Dư thay bộ sườn xám đỏ thắm, xẻ tà cao đến gần nửa đùi trong phòng thay đồ. Vừa theo Phan Bối bước ra ngoài sảnh, luồng khí lạnh lẽo đã lập tức ập vào mặt. Cô không nhịn được mà xoa xoa hai cánh tay trần, bất giác nhớ đến hơi ấm của chiếc máy sưởi trong phòng.

Thực tế thì, cô sắp phải đứng hứng gió lạnh căm căm ngay cửa khách sạn cho đến khi bữa tiệc sang trọng bên trong kết thúc. Tiền đúng là chẳng dễ kiếm chút nào.

Nhạc Dư khịt mũi, thì thầm với Phan Bối đứng bên cạnh: “Mình phải đứng đây bao lâu nữa?”

Phan Bối đáp: “Ít nhất là bốn tiếng. Giới nhà giàu bây giờ hoạt động chậm chạp lắm. Cậu cố lên nhé. Nếu thực sự không chịu nổi thì có thể đổi ca vào trong nghỉ, nhưng tiền công sẽ ít hơn đấy.”

Nhạc Dư gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, đoạn liếc xuống đôi chân trần mảnh khảnh của cô bạn: “Bối Bối, cậu không thấy lạnh à?”

“Đứng nhiều thành quen thôi.” Phan Bối ngừng một chút rồi hỏi lại: “Còn cậu thì sao?”

Dựa trên nguyên tắc đã kiếm tiền thì phải có tinh thần chuyên nghiệp, cộng thêm việc nhìn thấy người quản lý đang bước tới, Nhạc Dư lập tức đứng thẳng tắp, ưỡn ngực đáp dõng dạc: “Không lạnh!”

Thực chất, cô đã lạnh đến mức nổi da gà khắp người.

Ngày hôm đó, Nhạc Dư và mấy cô gái khác đã phải hứng trọn năm tiếng gió lạnh mới có cơ hội được nghỉ xả hơi. Gót chân cô đau nhức như bị rút hết xương.

Bữa tiệc kết thúc. Nhạc Dư cố nén cơn đau buốt, gắng gượng giữ nụ cười tươi tắn trên môi để chào khách. Nhìn hơn chục đôi giày da bóng lộn lần lượt lướt qua dưới mí mắt mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng cũng kiếm được ba trăm đồng. Cô may mắn nhận được ca chiều ngay buổi đi làm đầu tiên, nên được thêm năm mươi đồng tiền công so với ca sáng.

Cất tiền vào túi cẩn thận, cô thay lại quần áo. Vì lười nên cô giữ nguyên lớp trang điểm đậm. Khi bước ra khỏi khách sạn thì trời đã tối mịt. Phan Bối hẹn đi ăn tối với bạn trai. Dù bụng đói cồn cào đến mức ngực dán chặt vào lưng, Nhạc Dư cũng chẳng dại gì mà đi làm kỳ đà cản mũi.

Cô xua tay từ chối lời mời của Phan Bối, để đôi tình nhân nhỏ rời đi. Trong lòng cô lúc này chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng bắt xe buýt về trường, xử lý nốt gói mì cuối cùng trong tủ.

Thế nhưng, đứng đợi mãi ở bến xe buýt, cô chẳng thấy chiếc xe nào tới, thay vào đó là một chiếc ô tô màu đen sang trọng dừng lại ngay trước mặt. Cửa kính xe từ từ hạ xuống. Nhạc Dư nhận ra hai người đàn ông ngồi trong xe, họ chính là những vị khách quan trọng được mời đến bữa tiệc tối nay.

“Hình như chúng ta cùng đường đấy, cô có muốn đi nhờ một đoạn không?”

Người mở lời là chàng trai ăn mặc có phần sặc sỡ ngồi ghế phụ. Nhưng ánh mắt Nhạc Dư lại hướng về người đàn ông ngồi ở ghế sau anh ta. Mọi người gọi anh là Hoắc tổng.

“Nhạc Nhạc, dậy ăn cơm thôi nào.”

Phiền phức quá đi. Nhạc Dư úp mặt vào gối, không muốn dậy. Nhưng chiếc gối bị người khác kéo đi mất. Cô bực bội mở mắt ra, gương mặt anh tuấn ở ngay trước mắt dần hòa làm một với gương mặt trong giấc mơ. Thời gian quả là vô tình, nhưng dường như nó đã bỏ quên anh, chẳng hề lưu lại bất kỳ dấu vết nào trên khuôn mặt ấy.

“Hoắc tổng?” Hoắc Tuân ngạc nhiên sờ trán cô: “Em vừa mơ thấy gì à?”

Chứ còn gì nữa. Nhạc Dư tỉnh táo hơn một chút, kéo Hoắc Tuân nằm xuống rồi bò lên người anh, áp mặt vào lồng ngực rắn chắc ấm áp: “Em ngủ bao lâu rồi?”

“Năm tiếng.”

“Chẳng trách.” Cô véo mạnh vào cánh tay anh, nghe anh kêu khẽ một tiếng mới hả giận: “Em đã phải đứng hứng gió lạnh suốt năm tiếng đồng hồ trong mơ đấy!”

“…” Tuy Hoắc Tuân không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, nhưng vẫn nhớ tranh thủ ăn đậu hũ. Anh tỉnh bơ xoa nắn bờ mông tròn lẳn của cô: “Để anh sưởi ấm cho em nhé?”

Đáp lại anh là một tiếng “xì” dài đầy khinh bỉ. Nhưng cái tay đang làm loạn trên mông cô lại càng thêm ra sức. Nhạc Dư vặn vẹo người: “Em đói rồi, ăn xong rồi hẵng…” Chợt, cô cảm nhận được vật cứng rắn nào đó đang cộm lên dưới thân mình, cô nhìn anh với vẻ không thể tin nổi: “Không phải chứ?”

“Anh là đàn ông bình thường mà.” Dứt lời, Hoắc Tuân ôm Nhạc Dư ngồi dậy: “Thu dọn đồ đạc rồi mình đi ăn thôi.”

Nhạc Dư không dám cử động lung tung, vội vàng tụt xuống giường, cầm lấy túi xách và áo khoác. Cô quay đầu nhìn Hoắc Tuân đang chống tay lên gối, hít sâu mấy hơi, dáng vẻ dục vọng chưa được thỏa mãn trông có phần chật vật, cô bật cười thành tiếng: “Ăn cơm xong mình đi thuê phòng nhé, hôm nay không về nhà!”

Hoắc Tuân hỏi thẳng: “Khách sạn nào?”

“Chỗ mà lần đầu anh diễn trò bán thảm ấy.”

Giúp người đến mức bán cả thân mình. Chị suýt nữa thì “tan nhà nát cửa” vì anh đấy.

Bình luận (0)

Để lại bình luận