Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Gậy thịt… làm điều khiển.
***
Kết thúc đợt thi thử cuối kỳ, vài ngày sau là được nghỉ đông.
Hai ngày sau khi thi xong thì có điểm, Lâm Xán vẫn đứng cao đầu khóa, mọi người chẳng ai ngạc nhiên, đợi tới lúc mà anh không xếp nhất thì mới là quái đản.
Khi Nghiêm Miểu Miểu nhìn thấy điểm toán của mình được 83 điểm, tý nữa là được điểm giỏi, liền cảm thấy vô
cùng thỏa mãn, đây là kết quả cao nhất trong sự nghiệp học toán của cô! Quá là tuyệt vời.
Xem ra phương pháp dạy học của Lâm Xán rất có ích, từ đứa ngu toán cô lại có thể nhảy vọt.
Nghiêm Miểu Miểu chạy tới trước bàn học Lâm Xán, đôi mắt to long lanh nhìn anh chờ mong được khen ngợi tán
dương: “Xán Xán, thi toán em được 83 điểm.”
Lâm Xán nhìn nụ cười ngây ngô của Nghiêm Miểu Miểu, liền véo má phúng phính của cô: “Đúng là đồ ngốc.”
***
Nghiêm Miểu Miểu nhét một đống sách vào trong balo của Lâm Xán, dự định mấy ngày nghỉ sẽ học, thực ra lần
nào cô cũng có kế hoạch đấy nhưng chưa bao giờ lật sách ra.
Lâm Xán đạp xe chở cô về, tháng một ở miền Nam không lạnh lắm, chỉ là gió khá to, thổi phần phật “đánh” vào mặt hơi đau, Nghiêm Miểu Miểu đút tay vào túi áo khoác của Lâm Xán, cảm giác còn ấm hơn cả đeo găng tay.
Sờ soạng một lúc thì cô thò tay vào trong áo anh, bàn tay mũm mĩm vuốt ve cơ bụng rắn chắc, xoa xoa bụng anh, quệt ngón tay xuống nghịch nghịch rốn anh, gục đầu vào lưng anh nghịch ngợm.
“Mưa nhỏ, đừng nghịch.” Lâm Xán chụp lấy bàn tay không an phận của cô.
“Không, không, không.” Nghiêm Miểu Miểu bị anh bắt đội mũ len, bắt đeo cả khẩu trang nữa, vậy nên giọng nói
của cô giữa phố xá nườm nượp trở nên mơ hồ, vậy nên hai chữ “không” sau nói hơi lớn tiếng. Giờ cô được anh
cưng chiều tới mức dù có quát lên cũng không sợ anh giận.
Biết rõ anh cũng bó tay với mình, cô càng được voi đòi tiên, lợi dụng áo khoác đồng phục to rộng che giúp mà
thò tay xuống kéo khóa quần anh, vạch quần lót anh ra, chạm vào vật thể nóng bỏng.
Vật đó vốn đang mềm mại ấm áp, so với tay cô còn ấm hơn, tới khi bị cô đụng vào liền hơi co quắp lại.
Lâm Xán hơi lảo đảo, hai tay tý nữa thì buông khỏi ghi đông: “Ách, Nghiêm Miểu Miểu em bỏ tay ra ngay.”
Ở trường Lâm Xán đều khá lạnh lùng, hơn nữa anh còn là lớp trưởng, mọi người đều sợ anh, thỉnh thoảng giờ tự
học thầy cô không đến thì cả lớp đều quay sang nói chuyện riêng, Lâm Xán ngẩng đầu đảo mắt một vòng, thế là tiếng ồn như ong vỡ tổ liền biến mất trong tích tắc, cả lớp đều làm bộ nghiêm túc cúi đầu vào học.
Thế nhưng trước mặt Nghiêm Miểu Miểu anh chỉ là con hổ giấy, chạm cái là rách.
“Không đâu, lớn nhục bổng của Xán Xán ấm lắm ấy, cầm trong tay thích cực kỳ.” Cô kéo quần lót anh xuống, nhấc côn thịt ra, nó sưng trướng lên khiến hai tay Nghiêm Miểu Miểu nắm hơi khó khăn, cô cảm thấy vật này thật thần kỳ, lúc mềm thì nằm oặt ra, khi cương lên thì vừa to vừa cứng.
Cả hai đang ở trên đường, xe cộ tấp nập, mỗi khi có xe đi qua Lâm Xán đều lo lắng sẽ bị người ta nhìn thấy, vậy mà cô lại không sợ hãi, càng tăng lực xoa bóp giày vò côn thịt.
Lâm Xán đạp xe nhanh hơn, thầm nghĩ phải ngay lập tức đưa tiểu yêu tinh này trả về nhà.
Côn thịt bị tay cô nghịch ngợm xoa nắn cứng dần lên, mà càng như thế thì Nghiêm Miểu Miểu lại càng hưng phấn thích thú.
Đột nhiên trong đầu cô nảy ra ý định tinh quái, đó là đem côn thịt của anh thành cái điều khiển.
Cô nắm lấy thân gậy thịt, hướng nó về bên trái rồi hô lên: “Xán Xán, chạy về bên trái.”
Ngoặt gậy thịt về bên phải: “Xán Xán đi sang phải nào.”
Đẩy nó lên trên, vuốt dọc thân lớn nhục bổng: “Xán Xán, chạy nhanh lên, chạy nhanh lên.”
Sau đó lại cụp nó xuống: “Xán Xán chạy chậm thôi, chậm thôi nào.”
“Ha ha ha ha ha ha… chơi vui quá.” Nghiêm Miểu Miểu nghịch tới mức cười mãi không ngừng.
Lâm Xán không thèm để ý tới cô, dương vật cứng rắn bị đôi bàn tay nhỏ bé của cô nắm lấy, một mình cô chơi tới vui quên trời quên đất, úp mặt vào lưng anh cười tới run cả người, tý nữa thì ngã ra khỏi xe.
“Nghiêm Miểu Miểu, em một vừa hai phải thôi.” Lâm Xán nhịn rất lâu mới nói ra những lời này.
“Hừ.” Mấy trò nghịch ngợm tạm dừng, cô nhẹ nhàng vuốt ve “chú chim nhỏ”: “Em so với Xán Xán thì ngoan
hơn nhiều, chị yêu em.”
Lâm Xán dở khóc dở cười nghe được mấy lời của cô, dương cụ nóng cháy dưới thân được đôi tay mềm mại mũm mĩm của cô vuốt ve tới sướng phát điên, chẳng còn dồn lực vào đi xe nữa.
“Miểu Miểu giúp anh bắn ra đi.” Côn thịt giữa hai chân anh bây giờ vừa thô cứng dựng thẳng lên, làm gì còn hơi sức mà đạp xe nữa, hơn nữa cũng chẳng thể nào giải tỏa trong phút chốc được.
“Không đâu.” Nghiêm Miểu Miểu kiêu ngạo đáp, cầm lấy hai viên trứng của anh, kẹp vào hai lòng bàn tay vân
vê. Gần đây phải ôn thi thử, anh không muốn để cho Nghiêm Miểu Miểu bị phân tâm nên cả hai không “vận động”, vì vậy bây giờ trong túi trứng của anh chứa đầy tinh dịch.


Bình luận (0)

Để lại bình luận