Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ánh mắt Lạc Hàn Đông rơi xuống Tứ Nhãn. “Thuốc.”.

Tứ Nhãn ngẩn ra: “Anh… vẫn muốn?”.

Gã vội vàng lôi vỉ thuốc ra. Lạc Hàn Đông giật lấy, bóp miệng Tứ Nhãn, nhét tất cả số thuốc còn lại vào họng gã.

“Dám nhổ ra thử xem.”.

Tứ Nhãn hoảng sợ, nuốt ực xuống.

Lạc Hàn Đông quay sang Oai Chủy Lục, gã lập tức cứng đờ người: “Anh Đông… bọn em đều là đàn ông…”.

Lạc Hàn Đông không nói gì, chỉ nhìn gã. Dưới ánh mắt lạnh như băng đó, Oai Chủy Lục run rẩy nuốt phần thuốc còn lại. Lạc Hàn Đông đá văng cửa một căn phòng trống, ném hai gã vào trong, rồi khóa trái cửa lại.

Khi Tần Chung Hải đến, lão chỉ thấy Lạc Hàn Đông ném chìa khóa vào bồn cầu, nhấn nước xả đi.

Con ngươi sắc bén của Lạc Hàn Đông quét qua Tần Chung Hải. “Chú Tần, chú biết tính cháu rồi đấy. Có ân tất báo.”.

“Đương nhiên, có thù cũng báo.”.

Thịnh Hạ ở trong phòng nghe tiếng động, sợ đến phát run. Khi Lạc Hàn Đông bước vào, hơi thở giận dữ vẫn còn hừng hực. Anh ta nhìn cô gái đang co rúm trên sô pha, ra lệnh: “Đi tắm.”.

Thịnh Hạ run rẩy đi theo. Anh ta quay lại, ánh mắt dừng ở mắt cá chân bầm tím của cô. Anh ta cúi xuống, bế bổng cô lên.

“Em có thể tự đi…”. Lòng bàn tay anh ta nóng rẫy, gợi lại cho cô ký ức khủng khiếp ở khách sạn.

“Tôi thích người biết nghe lời. Yên tĩnh.”. Anh ta nhìn cô chằm chằm. “Nếu em làm không được, tôi có thể tặng em cho Oai Chủy Lục. Bây giờ nó đang rất cần phụ nữ.”.

Thịnh Hạ bị dọa sợ, vội ôm chặt lấy cổ anh ta: “Tôi rất nghe lời.”.

Hành lang là một mớ hỗn độn, vết máu vương vãi. Tiếng la hét, cầu xin của Oai Chủy Lục và Tứ Nhãn vọng ra từ căn phòng bị khóa: “Anh Đông! Tha cho bọn em! Bọn em là đàn ông mà!”.

Lạc Hàn Đông mặt không đổi sắc, ôm cô vào phòng tắm. Anh ta cầm vòi sen, xả nước lên người cô.

Thịnh Hạ run rẩy. Trên người cô chi chít dấu vết xanh tím từ đêm qua. Vết bầm ở cổ tay và mắt cá chân, khi gặp nước, vừa rát vừa đau. Cô vốn được nuông chiều, chưa từng chịu khổ, cơn đau ập đến khiến cô không chịu nổi.

Khi Lạc Hàn Đông ngẩng lên, mặt cô đã đẫm nước mắt, nhưng không dám khóc thành tiếng.

“Khóc cái gì.” Anh ta có hơi mất kiên nhẫn.

Thịnh Hạ vội lau nước mắt, giọng run rẩy: “Hơi đau…”.

Lạc Hàn Đông cúi nhìn những vết bầm tím trên người cô, trong lòng dâng lên một cỗ bực bội khó tả.

Bình luận (0)

Để lại bình luận