Chương 16

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 16

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh còn rất thân sĩ.”

“Kia đương nhiên!”

Bậc thang không cân bằng, cô mang giày cao gót nên rất không tiện, Tô Nhạc vỗ vỗ bả vai, “Chống nơi này, bên cạnh không có tay vịn, tôi sợ cô ngã xuống.”

“Cảm ơn.”

Dù cô hạ giọng nói nhỏ như thế nào thì ở trong này cũng sẽ có hiện tiện phản hồi âm thanh, tốc độ trái tim không khỏi tăng lên, tiếng giày cao tiếp xúc với mặt sàn rơi xuống, thanh âm đều phóng đại ở bên tai.

Đại khái khoảng chừng qua hơn ba mươi bậc thang, rốt cuộc tới mặt đất bằng phẳng, trước mặt giống như một đường hầm, trên đỉnh đầu là vách tường hình cung , mấy cái bạch đènở vách tường vì lượng điện không đủ mà chỉ sáng lập loè, đôi mắt phải tập thích ứng với tối tăm mới thấy rõ được con đường qua một chút ánh sáng đèn.

Cũng rất sạch sẽ, không có mùi đất, chỉ là hơi ẩm ướt mốc meo.

Càng đi về trước , âm thanh giày cao gót càng nhỏ, chứng minh phía trước là một con đường rất dài.

“Tô Nhạc,người nơi này , hẳn là đều có vũ khí ?”

“Nói thật, tôi cũng thực khẩn trương.”

“Chúng ta chính là tay không tấc sắt.”

“Cũng không phải.” Hắn nhìn thoáng qua giày cao gót trên chân cô , cười, “Giày cao gót của mỹ nữ chính là vũ khí giết người sắc bén.”

Cô bĩu môi , nhìn thấy phía trước có ánh đèn lập loè chiếu đến , so với ánh sáng xung quanh thì sáng hơn rất nhiều , dưới tình thế cấp bách, ăn ý trốn qua một bên vách tường, dán sát vào tường đi từ từ về phía trước.

Thanh âm giày cao gót quá lớn, chỉ có thể đem giày cởi xuống , Tô Nhạc lấy một chiếc từ trong tay cô, đi mau tới nơi có ánh sáng cực có mãnh liệt kia, rốt cuộc phát hiện nơi này cất giấu đồ vật gì.

Đại sảnh tầng hầm ngầm rộng mở, ước chừng có khoảng mấy trăm cái máy tính, mỗi một cái độc lập trên một bàn làm việc riêng, những người đó đều mặc quần áo màu lam giống nhau, tay chân đều bị trói bằng xích sắt ngồi ở trên ghế , tiếng bàn phím gõ –bùm bùm —, làm lông tơ toàn thân cô đều dựng đứng lên.

Nơi này quả thực giống như là một nhà xưởng chế tạo người máy, những người đó sắc mặt tiều tụy, sợ là trừ bỏ làm việc và ăn cơm, cũng không còn i thời gian để nghỉ ngơ, làn da một người so với một người thì tái nhợt hơn.

“Đừng khẩn trương.” Tô Nhạc thấp giọng nói, “Nhìn xem nơi này có em trai cô ở đây hay không? .”

“Em trai tôi không có ở đây!” Cô không dám tưởng tượng, “Vậy nó ở đâu!”

Tô Nhạc chỉ vào hướng tận cùng phía trong , “Thấy nơi đó không, thông vào tận cùng bên trong, nơi đó phỏng chừng mới là nơi được giữ nghiêm nhất, tôi đoán người hẳn là ở bên kia.”

Dán vào vách tường thì không thể đi tới đó, chỉ có thể rón ra rón rén khom lưng cúi đầu chạy tới, nhưng mà bốn phía rậm rạp theo dõi, làm lòng cô sinh ra sợ hãi.

“Ai nha cô đừng khẩn trương, không phải chết thì là sống ! Đi!”

Tô Nhạc nắm cổ tay của cô trực tiếp đi về phía trước, những người ngồi trước máy tính đó trừ bỏ nhìn màn hình , căn bản là không nhúc nhích.

Mắt thấy đã có thể chạy tới cái hành lang kia, phía sau đột nhiên vang lên thanh âm đinh tai nhức óc.

Cô vội vàng quay đầu lại nhìn, cửa sắt trên trần nhà rơi xuống, đem đường ra phong kín không một kẽ hở.

Ngay sau đó, càng có nhiều cửa sắt nện xuống hơn .

Cô như bừng tỉnh đại ngộ, “Bọn họ là cố ý cho chúng ta tiến vào!”

Tô Nhạc cắn răng, “Mẹ nó , đê tiện như vậy !”

Nghĩ đến cũng có thể lí giải được, sợ là từ khi xe chúng ta đặt chân lên bãi phế tích này thì cũng đã bị theo dõi rồi.

Tiếng giày da vững vàng nện xuống đất nện , càng ngày càng tiến lại gần, ở phía trước hành lang, xuất hiện năm người đàn ông mặc đồ đen, tay đặt ở giữa háng, đó là động tác tiêu chuẩn của bảo tiêu.

“Các người là ai!”

Người đàn ông ở đằng trước nghiêm túc mở miệng, mặt chữ điền ngay ngắn, không cười, từ eo móc ra khẩu súng lên đạn,họng súng đen ngòm nhắm ngay Tô Nhạc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận