Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn cảm giác được tầm ngắm của họng súng, chậm rãi quay đầu nhìn lại, động tác trong taycũng ngừng lại.

Bản chất của hắn sớm đã không còn lại người nữa mà trở thành một dã thú, nửa khuôn mặt đầy máu đã che giấu nhân tính, ngũ quan vặn vẹo , cười khan chứa lửa giận.

“Em dám lấy súng nhắm ngay tôi? Em dám lấy súng nhắm ngay tôi!”

Hắn ném cục đá, đần độn chân què đứng dậy: “Em dám, em dám!”

Đôi tay Tiêu Trúc Vũ nắm lấy súng, y y khóc lớn, mọi sợ hãi trong một khắc đều cùng dâng lên: “Không cần lại đây a!”

“Tiêu Trúc Vũ! Em muốn tôi giết chết em sao!” Bạch Dương vô cùng hận chính mình ,sao vừa rồi còn không đem cô đánh cho bất tỉnh! Cong lưng hướng về phía cô đi qua .

Phịch một tiếng.

Khói thuốc súng từ họng súng bay lên mờ mịt , cuối cùng tàn lụi như khói thuốc trong không khí.

Hai đầu gối hắn hung hăng nện xuống ở trước mặt cô, quỳ xuống .

Trong mắt Tiêu Trúc Vũ nhìn hắn kinh hoàng, cố có thể thấy rõ trong mắt hắn là hình ảnh ngược của cô, môi cô sưng đỏ chảy máu run run, thẳng đến khi gương mặt kia chậm rãi tới gần, đầu không trọng lượng ngã xuống bả vai cô.

Tốc độ của viên đạn quá nhanh, làm cô chuẩn bị không kịp, sợ hãi vứt bỏ súng trong tay, nhìn về phía ánh chiều dầng dần buông xuống, giờ khắc này, không có ai có khát vọng sống sót mãnh liệt như cô.

Mùi nước sát trùng gay mũi tựa như rượu mạnh, đỉnh đầu treo một túi máu màu đỏ gắn liền với một cái ống, đem chất lỏng từng chút tiến vào trong cơ thể hắn .

Trước mắt một mảnh trắng xóa, mờ mịt làm hắn cho rằng mình đã tới thiên đường rồi.

“Tỉnh rồi thì đừng lộn xộn.”

Là thanh âm của anh hắn.

Bạch Dương quay đầu, thấy anh hắn đang ngồi ở sô pha, thông báo trên vách tường sau lưng vẫn dùng bằng tiếng Anh, hắn hẳn là vẫn còn ở Ireland.

“Tiêu Trúc Vũ đâu?”

“Chạy.”

“Anh nói cái gì!” Hắn kích động chống cánh tay, động đến miệng vết thương bị đạn bắn qua trên đầu vai , hắn đau nổi làm ngũ quan trên mặt hoàn toàn thay đổi, che lại băng gạc ở ngực run rẩy nằm trở về.

Bạch Vân Yển biết được hắn nghe xong tin này sẽ làm ra phản ứng này.

“Lúc tìm được chú thì chú đã ngã trên mặt đất rồi, chung quanh không có ai, anh đã phái người đi tìm rồi.”

“Tìm được cô bằng được cho em a! Cô trốn không thoát được cái nơi quỷ quái này, vạn nhất để Bạch Duệ Phong bắt được thì phải làm sao bây giờ!”

“Chẳng lẽ chú không muốn biết, anh vì sao lại xuất hiện ở đây sao?.”

Hắn lúc này mới phản ứng lại, ánh mắt tìm tòi nghiên cứu mang theo cảnh giác nheo lại.

“Anh giúp Bạch Duệ Phong làm việc còn chưa đủ, còn muốn làm chó săn cho ông ta, giúp ông ta đối phó với em trai ruột này sao?”

Bạch Vân Yển nhún bả vai, tư thế ôm cánh tay, lười biếng nửa dựa vào sopha phía sau: “Mẹ của chúng ta đang ở trên tay anh, mấy ngày chú được đưa đến Ireland , anh đã tìm mọi biện pháp mới tìm được bà ấy, bị cha nhốt ở bệnh viện điều dưỡng tâm thần Belize .”

“Có ý gì, anh dùng bà ấy uy hiếp Bạch Duệ Phong?”

Hắn bất động thanh sắc nâng mày, chứng thực cho ý nghĩ của em trai hắn.

Bạch Dương hiện tại không có nhiều tâm tư để quan tâm đến loại sự tình này: “Đem Tiêu Trúc Vũ tìm về được, anh muốn em làm chuyện gì đều được.”

“Chú có tài nghệ gì có thể giúp anh làm việc sao? Ngốc nghếch ngạo mạn, làm việc không dùng não, tự cho mình là đúng, cho rằng tự mình có thể nắm trong tay mọi thứ sao?”

Hắn nghẹn một bụng hỏa, không rên một tiếng nhìn thẳng trần nhà.

Bạch Vân Yển thấy bộ dáng này của hắn, hẳn là cũng không nghe lọt tai lời hắn nói, lười phí lời.

“Người đàn ông tên Vinson kia, đã đem ba bức lui, không có gì bất ngờ xảy ra hiện tại đã ngồi trên máy bay đi Belize , lúc ông ấy đến mà không tấy mẹ , thì tự nhiên liền liên hệ với anh, đến lúc đó anh sẽ ngã bài, không cần chú động thủ, hết bệnh rồi thì thành thành thật thật trở về đi học cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận