Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì thế Khác Hoàn vẫn luôn không dám thăm thầy mình vì sợ sẽ đẩy Ôn Trạm lên đầu sóng ngọn gió, để những kẻ kia khỏi mượn cớ nắm nhược điểm của ân sư.
Nhẫn nhịn đến khi sóng yên biển lặng, cuối cùng Tam Hoàng tử cũng nhịn không được, y cải trang rời phủ, lặng lẽ đến nhà thầy mình.
Khi Kế Oanh Nhi biết khách đến thăm nhà là Hoàng tử thì rấthoảng sợ, nàng nhanh chóng quỳ xuống dập đầu, thái độ này so với lúc diện kiến Trưởng Công chúa thì đúng là một trời một vực.
Ôn Trạm nhíu mày nhìn nàng, hắn lắc đầu thầm than lúc nữ nhân ghen tuông thì lục thân không nhận, bổn mạng chẳng màng.
“Xin sư nương hãy đứng lên.”
Khác Hoàn nhìn thấy phu nhân mới cưới của ân sư là một tiểu cô nương trẻ trung yêu kiều, hồn nhiên khả ái, hơn nữa tuổi còn nhỏ tới mức có thể làm con gái Ôn Trạm thì ý cười trên mặt lại thêm phần thâm thuý.
Mà cô nương câm càng kinh diễm hơn khi quan sát Tam Hoàng tử.
Y ngọc thụ lâm phong, sáng sủa khôn khéo, mỗi cái giơ tay nhấc ͼhân đều mang đến cảm giác tôn quý khí phách, lại luôn tươi cười ôn hoà.
Vốn Diệp Phỉ đã là mỹ thiếu niên hiếm có khó tìm, nhưng khí độ của Tam đïện hạ còn hơn cả Diệp Phỉ.
Đẹp đẽ tốt lành hơn Trưởng Công chúa kia nhiềụ
Vì tɾong nhà không có nhiều ghế nên lúc hai thầy trò Ôn Trạm ngồi nói chuyện tɾong phòng thì đám tuỳ tùng đứng xếp hàng tɾong sân như một đàn tượng đá. Kế Oanh Nhi thì bận rộn nấu nước pha trà, bày biện điểm tâm đãi khách.
“Học trò không dám quên ơn đức của ân sư.”
“Nào có ơn đức gì, Ôn mỗ chỉ làm tròn bổn phận thần tử mà thôi. Chỉ mong đïện hạ chăm lo việc nước, trở thành minh quân thánh chúa tạo phúc cho vạn dân thiên hạ.”
So với thủ đoạn xuống tay phi phàm như lô hoả thuần thanh của Vĩnh Gia Đế cùng đám quan lại giỏi bày mưu tính kế thì Tam Hoàng tử thật quá non nớt.
Nhưng Khác Hoàn có nhân phẩm đoan chính, tính tình lại ôn hoà. Ôn Trạm nghĩ đến việc sau này mình không còn có dịp chỉ vẽ cho Tam Hoàng tử nữa nên hắn nói với y rấtnhiều lời thấm thía.
Ôn Trạm cẩn thận dặn dò Tam Hoàng tử nên đối phó với sự nghi kị của Hoàng Đế thế nào, nên làm gì để thân phụ hài lòng, với việc tai tiếng của Thái Tử thì nên bày tỏ thái độ ra sao cho phải, cuối cùng là nên đối diện ra sao với vây cánh của các triều thần và nên làm gì khi có quan hệ với bọn họ.
Lòng Khác Hoàn ấm áp, vốn y đã có lòng cảm kích Ôn Trạm thì nay tình cảm đó còn thêm phần thân thiết, sinh ra cảm xúc ngưỡng mộ.
Ngay cả Vĩnh Gia Đế là phụ thân ruột thịt còn lạnh lùng lãnh đạm với con cái, sau khi Hoàng Tử Công chúa lớn lên, xuấtcung lập phủ thì có khi cả mấy tháng cũng chưa gặp phụ h0àng được một lần.
Ngược lại, Ôn Trạm là người trước giờ luôn ân cần dạy bảo Khác Hoàn, tình cảm có thừa, dù năm đó khi còn làm quan Hàn Lâm Ôn Trạm chỉ dạy học cho huynh đệ Tam Hoàng tử một thời gian mà thôi.
Nhưng thầy trò hai người cũng không tâm sự với nhau được trọn vẹn. Vì không hẹn mà gặp, hôm nay viện nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay của phu thê Ôn Trạm lại đón chào một vị nữa tới thăm. Vị khách kia nhìn thấy Tam Hoàng tử Khác Hoàn thì đôi bên sửng sốt quên cả chớp mắt, cạn lời chẳng biết nói gì.
Người đó chẳng ai khác mà chính là Lam Hạc đến đưa vải vóc may xiêm y mùa đông cho Kế Oanh Nhi.
“Xem ra tình thầy trò giữa Ôn lớn nhân và Tam đïện hạ thật sâu năng. Giờ đây viện nhỏ đến mức có thể giăng lưới bắt Trim mà đïện hạ cũng có thể nhớ mãi không quên, lân la đến thăm, tấm lòng tôn sư trọng đạo thật khiến người đời khâm phục̶.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận