Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Ư ư ư~a~”
Khoái cảm cuộn trào tràn ra giữa hai người, lan tràn tận xương, chui vào tận cốt tủy.
Nghiêm Kỷ sung sướng thở dốc, côn thịt đang đút vào càng lúc càng cứng rắn.
Bàn tay Nghiêm Kỷ vuốt ve bụng của Mộc Trạch Tê, để cho cô tránh nhào về phía trước, gân xanh trên tay người đàn ông thay nhau nổi lên, côn thịt ra sức đâm vào.
Thật kích thích.
Phía sau là tiếng thở dốc nặng nề và vui sướng của người đàn ông, hõm vai tiếp xúc với hơi thở cực nóng của người đàn ông.
Bàn tay nhỏ bé mềm mại của Mộc Trạch Tê giữ lấy cánh tay Nghiêm Kỷ đang đặt lên ngực mình, cô cứ ôm chặt để anh cắm đến khi cao trào hết lần này đến lần khác, đến khi hoa mắt ù tai.
Tiếng rên rỉ của Mộc Trạch Tê biến thành nũng nịu xin tha: “Chồng ơi… bắn… bắn ra… được không…”
Côn thịt vốn đã cứng, căng trướng bị huyệt nhỏ liên tục co rút, run rẩy kẹp quấn đến mức gần như nổ tung.
Nghiêm Kỷ khàn giọng, sung sướng thở dốc: “Được, nghe Tê Tê cả, chồng bắn, bắn cho Tê Tê nhé.”
Nghiêm Kỷ thè lưỡi ra hôn liếm vai Mộc Trạch Tê, liếm rãnh xương sống của cô, liếm đến mức cô run run rẩy. Thứ dưới eo càng đút vào nhanh hơn.
Mộc Trạch Tê không thể chịu nổi, hoang mang che bụng: “Á… nhanh quá rồi… quá sâu! Làm bị thương cục cưng mất!”
Nghiêm Kỷ càng thêm mềm lòng, bị trêu ghẹo đến mức đầu óc căng thẳng, giơ chân Mộc Trạch Tê lên cao hơn.”Không sao cả, chồng kìm chế rồi.”
Anh đâm càng sâu hơn nhưng luôn chú ý tử cung, góc độ cũng càng thêm lắt léo hơn, côn thịt vừa thô vừa to đâm chọc nghiền nát mị thịt từ nhiều góc độ khác nhau.
“Ư!” Mộc Trạch Tê lại cao trào.
Ra vào kịch liệt vẫn còn tiếp tục. Nghiêm Kỷ sắp bắn ra, nhẹ khẽ cắn chặt xương vai xinh xắn của Mộc Trạch Tê, để lại một dấu răng kích tình, bắt đầu chạy nước rút.
Lượng lớn tinh dịch phun ra bị bao cao su chặn lại. Mộc Trạch Tê đạt đến cao trào, cũng cảm nhân được bao cao su bên trong không ngừng to lên.
Nghiêm Kỷ bắn ra như ý muốn, lúc rút ra, tinh dịch trong bao nặng trịch, kéo theo từng sợi tơ dâm thủy dinh dính bên trong Mộc Trạch Tê.
Cả người Mộc Trạch Tê vẫn còn trong cao trào, đôi mắt đê mê, cảm thấy xấu hổ muốn chết.
Nghiêm Kỷ ôm Mộc Trạch Tê, hôn sâu sau hoan ái. Anh cũng quan sát thân thể Mộc Trạch Tê. “Em không sao chứ? Tê Tê.”
Toàn thân Mộc Trạch Tê vẫn còn đang cảm nhận khoái cảm khi cao trào, lâng lâng như điện giật, lắc đầu tỏ vẻ không có việc gì.
“Vậy lát nữa chúng ta lại làm thêm một hiệp nữa đi!”

Buổi sáng Nghiêm Kỷ thức dậy với tinh thần sảng khoái, Mộc Trạch Tê còn đang ngủ. Anh ăn mặc tươm tất, vừa ra khỏi cửa ngoại trừ người mình sắp xếp thì nhìn thấy Phương Hoa Dung cầm hộp giữ nhiệt đứng ở cửa, anh chào hỏi mẹ một tiếng sau đó quay vào phòng.
Phương Hoa Dung biết nửa đêm Nghiêm Kỷ luôn lén đến thăm Mộc Trạch Tê, có lẽ sẽ không đi nên không nói gì.
Phương Hoa Dung đi vào bên trong, khi nhìn thấy vết cắn trên cổ Nghiêm Kỷ thì ngẩn người, lại thấy bên xương bả vai của Mộc Trạch Tê cũng có vết cắn màu đỏ.
Phương Hoa Dung là người từng trải.
Mộc Trạch Tê nhìn ánh mắt hiểu rõ của Phương Hoa Dung, liền xấu hổ đến không muốn gặp người.
Nghiêm Kỷ mở cửa rồi đóng cửa lại, chỉ vì muốn thu dọn bao cao su đã dùng qua và đống lộn xộn trên đất.
Phương Hoa Dung gật đầu với Mộc Trạch Tê, đúng là con của Vạn Dung, suy nghĩ thay đổi rất nhanh, sự dịu dàng là con dao của con bé.
Tuy con bé đã chịu thua nhưng tạm thời con trai bà vẫn chưa nắm được trái tim của con bé.
Mộc Trạch Tê nằm viện là vì không muốn đối mặt với Nghiêm Kỷ, bây giờ hai người xem như “hòa hợp” nên làm thủ tục xuất viện.
Sau khi trở về nhà, Mộc Trạch Tê cảm thấy nằm viện rất tốt.
Bởi vì có lần đầu tiên thì sẽ có lần thứ ba, sáu, mười…
Nói Nghiêm Kỷ không có chừng mực, anh chú ý đến bụng cô, khống chế sức lực và thời gian, thường mỗi đêm đều sinh hoạt vợ chồng với cô.
Nói anh có chừng mực là vì luôn giày vò khiến Mộc Trạch Tê cô liên tục lên cao trào, đến mức khóc lóc bảo anh chú ý đến đứa bé.
Bởi vì Mộc Trạch Tê nằm viện, hơn nữa thai cũng đã lớn.
Bà nội Nghiêm vẫn không nhịn được muốn gặp chắt trai nên bay từ nước ngoài về.
Bà cụ đi thẳng vào biệt thự của Mộc Trạch Tê và Nghiêm Kỷ. Dưới tình hình hoành tráng thế này đương nhiên bố mẹ của Nghiêm Kỷ cũng đi theo đến.
“Bà nội!” Mộc Trạch Tê đi lên ôm bà nội.
“Cháu ngoan!” Duẫn Tố Cầm vỗ lưng cô, kéo cô ra nhìn bụng.
“Bé Tê, có mệt mỏi không? Thằng nhóc Nghiêm Kỷ có chăm sóc tốt cho cháu không? Cháu đừng sợ! Có việc gì cứ nói, bà nội làm chủ cho cháu!” Duẫn Tố Cầm nói, còn trừng mắt nhìn Nghiêm Kỷ.
Bà Duẫn thật lòng yêu thương cô, cô rất vui, giống như có chỗ dựa.
Mộc Trạch Tê nghe bà cụ hỏi thế, lại giống lúc còn bé, vô thức liếc mắt nhìn Nghiêm Kỷ để xem sắc mặt anh.
Nghiêm Quốc Uy thấy thế thì nói to: “Nhìn nó làm gì? Nghiêm Kỷ đối xử không tốt với bé Tê thì bé Tê cứ nói với ông!”
Ông nội lớn tiếng dọa đứa nhỏ phá phách sáu tháng trong bụng Mộc Trạch Tê giật mình, không vui đạp lung tung trong bụng cô.
Bây giờ thời tiết hơi nóng, Mộc Trạch Tê mang thai lại càng sợ nóng nên mặc rất mỏng, đứa bé đạp sẽ hiện lên rõ ràng.
Nghiêm Kỷ vội vàng đi tới đỡ Mộc Trạch Tê sợ đứa nhỏ đạp khiến cô khó chịu.
Nghiêm Quốc Uy áy náy, nhỏ giọng nói: “Ôi! Là ông cố không tốt, hù dọa chắt trai yêu quý.”
Lần đầu tiên Mộc Trạch Tê thấy ông nội nhà họ Nghiêm uy nghiêm trở thành thế này, không nhịn được cười nói: “Không sao đâu ông nội Nghiêm, bình thường đứa bé cũng rất thích đạp.”
“Bé Tể, Nghiêm Kỷ nó…” Duẫn Tố Cầm xoắn xuýt nói.
Khi Nghiêm Kỷ đi cầu xin Nghiêm Quốc Uy sử dụng sức mạnh thì Duẫn Tố Cầm đã biết chuyện khúc mắc giữa hai người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận