Chương 160

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 160

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Một hỏi một đáp, giống như tra hộ khẩu, câu trả lời bình tĩnh không gợn sóng của Trần Hoài Tự dần dần khiến Lục Tư Sở cảm thấy không thú vị, cô hạ thấp giọng, lặng lẽ hỏi Ngôn Trăn: ” Anh ấy thật sự mỗi ngày đối nghịch với cậu? ”
Ngôn Trăn có chút không biết nói gì: ” Mình đã sớm nói, anh ta rất biết giả bộ, các cậu nhìn không ra mà thôi. ”
Lục Tư Sở nửa tin nửa ngờ, lại nhìn Trần Hoài Tự một cái: ” Quên đi, uống rượu trước.”
Ứng Trừ với Lục Tư Sở tửu lượng cũng không cao, chơi mấy vòng trò chơi đã mềm nhũn ngã xuống, Trần Hoài Tự nhìn hai người say khướt trên bàn, quơ quơ ly với Ngôn Trăn: ” Còn uống không? ”
“ Không uống nữa. ” Ngôn Trăn đứng dậy, ” Nước trái cây hết rồi, tôi đi rót một chút. ”
Cô đi vào phòng bếp, đang chuẩn bị kiễng chân lên lấy chai phía trên tủ, phía sau liền vang lên tiếng bước chân.
Hơi thở mát lạnh từ sau lưng bọc lại, l*иg ngực ấm áp sát sống lưng của cô, dựa vào ưu thế chiều cao, anh thoải mái lấy cái chai phía trên xuống, đưa cho cô: ” Là cái này sao? ”
“ Vâng. ” Ngôn Trăn tiếp nhận, anh lại không nhúc nhích, thủy chung duy trì khoảng cách cực gần này, giống như ôm lấy cô từ phía sau.
Cô xoay người đẩy anh ra: ” Không còn sớm nữa, anh nên về thôi. ”
“ Không vội. ” Hai tay anh chống bàn ăn, ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn ánh mắt cô.
Ngôn Trăn quay đầu né tránh: ” Anh rốt cuộc muốn làm gì, đừng cản đường tôi. ”
“ Tôi xin nghỉ phép hàng năm, tháng 6. ”
Một câu nói không đầu không đuôi khiến cô sửng sốt: ” Có ý gì? ”
“ Cùng em đi du lịch tốt nghiệp. ”
” Tôi khi nào nói muốn đi cùng … Tôi khẳng định sẽ đi cùng với bạn học nha? ”
“ Chúng ta chơi một trò chơi đi, Trăn Trăn. ” Giọng Trần Hoài Tự trầm thấp, ” Cho tôi thời gian một tháng, một tháng sau, tôi hỏi em một vấn đề, em phải vô cùng thành thật trả lời tôi. Nếu câu trả lời này hai chúng ta đều hài lòng, vậy chúng ta cùng đi du lịch, nếu câu trả lời này, trong chúng ta có một người không hài lòng, tôi ngoan ngoãn nhận thua, sau này chỉ cần em không muốn, tuyệt đối sẽ không xuất hiện trước mặt em. ”
Bất luận là anh không có được đáp án mình muốn, hay là cô không muốn nhìn thẳng nội tâm của mình, đưa ra câu trả lời trái với tâm ý, đều coi như là thất bại của anh.
Ngôn Trăn suy nghĩ hỗn loạn.
Trò chơi thật kỳ quái. Chỉ cần cô chắc chắn mình không hài lòng, vậy anh không phải là thua cuộc sao?
Hơn nữa cùng đi du lịch, nghe cũng không phải trừng phạt gì đối với cô.
Cô hỏi: “…Vấn đề gì? ”
Anh không đáp, chỉ chăm chú nhìn cô: ” Chơi không? ”
Từ khi Trần Hoài Tự gây dựng sự nghiệp đến nay, đã trải qua vô số trường hợp đầu tư mạo hiểm, cũng từng thực hiện rất nhiều hạng mục, có thành công, có thất bại, nhưng từ trước đến nay anh không e ngại những thứ này.
Quyết đoán cùng gan dạ sáng suốt, dù là thiếu đi một thứ, đều không cách nào sinh tồn trong ngành này.
Theo anh, có rủi ro có nghĩa là có xác suất thất bại. Thành công, thường là kết quả sau khi bọn họ dùng hết tất cả cố gắng, cố gắng tránh rủi ro.
Nghề nghiệp của anh đã định trước anh cần vô số lần cầu thắng trong những canh bạc biến hóa kỳ lạ, thay đổi trong nháy mắt này.
Và bây giờ, anh ấy đã đánh cược một trong những rủi ro lớn nhất trong cuộc đời mình, và anh phải giành chiến thắng.
Vì thế, anh sẵn sàng dốc hết vốn liếng, việc không bao giờ có được cô nữa là một cái giá để trừng phạt sự thất bại của mình.
Anh cược vào trái tim cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận