Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Em muốn quay lại công ty làm việc.” Cô không đành lòng rời xa Tề Mậu, buổi tối không thể ở bên anh, ban ngày gặp anh cũng tốt.

Người đàn ông im lặng hồi lâu rồi nói “Trong khoảng thời gian này em đừng đến công ty, ngoan ngoãn ở nhà học tiếng Pháp, anh sẽ thuê giáo viên dạy tiếng cho em, sau này Pháp sẽ là thị trường trọng điểm mà công ty tập trung khai thác.”

“Ừm.” Cõi lòng âm u của Diệp Tiểu Tiểu lại tràn ngập một mảnh tươi sáng, cô nhất định sẽ học tập chăm chỉ, chỉ cần có thể giúp đỡ Tề Mậu, dù có vất vả hay mệt mỏi đến đâu cô cũng sẵn lòng.

Tề Mậu đứng dậy, cầm vòng ngọc tɾong tay cẩn thận vuốt ve một hồi, giọng nói ôn nhu nhưng sắc mặt lại vô cảm “Ngoan ngoãn ở nhà học hành chăm chỉ, không được ra ngoài, công ty gần đây không ổn, anh lo đủ rồi, đừng làm anh lo lắng nữa.”

Tề Mậu ngồi vào bàn làm việc, cầm cốc cà phê tɾong tay lên, chậm rãi đưa cốc lên môi, uống từng ngụm, từng ngụm một, anh nhắm mắt lại, cảm giác mệt mỏi đến mức không nói nên lời.

Diệp Tiểu Tiểu làm thư ký riêng của anh đã mấy năm, cô thông minh, có thể làm được nhiều việc mà không cần anh hỏi, cô đã chuẩn bị trước những thông tin liên quan, thậm chí không cần kiểm tra lại cũng có thể nói ra tất cả số liệu mà anh cần, Tề Mậu một lần nữa cảm thấy mình đã nhặt được một bảo bối vô giá.

Kỳ thực không cần tới loại năng lực này của cô, Tề Mậu vừa nghĩ vừa đặt cốc xuống, chỉ cần cô ở bên cạnh anh, nhìn thấy cô liền khiến anh cảm thấy kiên định, làm điều gì cũng cảm thấy thuận buồm xuôi gió.

Gần một tuần không gặp, họ chưa bao giờ xa nhau lâu như vậy, cô có phải cũng rấtnhớ anh hay không? Liệu cô có khóc không? Ban đêm không phải sẽ vẫn ngoan cố ngủ trên ghế sofa chờ một người sẽ không quay trở lại chứ?

Người đàn ông thở dài một hơi, anh muốn cô học cách thí¢h ứng nhưng chính anh cũng phải thí¢h ứng, anh thường xuyên vô thức cầm máy lên, sau đó lại buộc mình phải đặt nó xuống, thỉnh thoảng không nhịn được mà gửi tin nhắn cho cô, nha đầu ngốc luôn trả lời rấtnhanh, cách màn hình anh cũng có thể cảm nhận được những dòng chữ kia như đang phấn khích, vui sướng nhảy nhót.

Tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, trợ lý Doãn đi vào báo cáo “Tề tiên sinh, Tần tiểu thư đến rồi.”

Tề Mậu thu hồi suy nghĩ, gật đầu “Mời cô ấy vào.”

“Eric.” Vừa dứt lời, Tần Minh Châu mặc một bộ váy màu be bước vào.

“Sao em lại tới đây?” Tề Mậu cười hỏi.

“Làm sao, anh không chào đón em sao?” Tần Minh Châu cười nghịch ngợm, đem đồ vật mình mang tới đặt lên bàn “Bà nội nói anh ngày nào cũng tăng ca, thậm chí còn ngủ ở công ty, em sợ anh vất vả nên nấu súp mang tới cho anh.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận