Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hắn chống sô pha đứng dậy, quan sát miệng vết thương trên người hắn , nửa người trên lỏa lồ , băng vải màu trắng quấn lên dày đặc.

“Tự đâm một dao lên đùi mình, anh cũng rất bội phục chú, nhưng cái này cũng không phải là do chú xúc động làm ra mà là chú vì cô gái kia — cái gì cũng làm ra được , cô ta lại cho chú ăn một lỗ đạn , xứng đáng sao?”

Bị chọc trúng chỗ đau ở ngực , sắc mặt hắn trực tiếp khó coi chìm trong đáy cốc: “Sao anh lại biết.”

“Anh tra dấu vân tay trên súng.”

“Dưỡng thương cho tốt, người trước tiên chưa tìm được, chú sốt ruột cũng vô dụng.” Hắn cầm áo khoác trên sô pha đứng dậy…. chuẩn bị đi ra ngoài.

“Anh đi đâu!”

“Giải quyết cục diện rối rắm của chú.”

“Tìm Tiêu Trúc Vũ về cho em a!”

Bạch Dương bị thương mà trở thành tàn phế, hắn chỉ hoạt động được phần đầu, nằm ở trên giường hai ngày, hắn đã suy nghĩ xong nên giáo huấn Tiêu Trúc Vũ như thế nào, cũng đâm một dao lên đùi của cô, làm cô khóc đến kêu trời trách đất, quỳ gối bên chân hắn mà xin tha, chảy nước mũi ăn vào trong miệng.

Càng nghĩ càng giận, dương vật mười mấy năm qua chưa từng cứng lên, khi nhớ lại gương mặt khóc lóc lấm lem lại cứng đến phát đau, đáng tiếc tay hắn ngay cả động cũng không động được.

Ngày đầu tiên không tìm được, ngày hôm sau cũng không tìm được.

Ngày thứ ba, ngày thứ tư……

Thời gian trôi qua càng ngày càng lâu– hắn càng hốt hoảng.

Cùng lắm thì hắn sẽ không giáo huấn cô, có thể trở về là được, bình an không có việc gì trở lại bên người hắn.

Một tuần qua đi, hắn đã có thể xuống giường đi đường, khẽ cắn môi nghĩ, nếu cô có thể trở về, lại hướng trên người hắn nã một phát súng cũng không có gì.

Tám ngày qua đi, hắn lại cảm thấy, ở trên người hắn không phải là ăn hai viên đạn mà là đã đem hắn bắn thành tổ ong vò vẽ rồi.

Ngày thứ mười, Bạch Dương đã không dám nghĩ tiếp cô rốt cuộc là đang ở nơi nào, có phải đã xảy ra chuyện rồi hay không .

Thừa dịp không ai đê ý, hắn trộm chuồn ra bệnh viện đi tìm người, mười ngày này hắnhoàn toàn không ăn cơm,chỉ dựa vào truyền vào dinh dưỡng , mất máu quá nhiều còn chưa phục hồi hoàn toàn, khập khiễng dựa vào vách tường mà chống đỡ mà đi.

Sân bệnh viện rất lớn, hắn đi đến một nửa liền chịu đựng không nổi mà ngã vào cây cột trước đình hóng gió , che lại đầu vai phát đau, vết thương trên thân thể vừa khép lại vừa đau vừa ngứa.

Nâng chân suy yếu lên , dùng sức bước thêm một bước, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, thể lực của hắn không cho phép hắn đi quãng đường xa như vậy.

“Ha……” Bạch Dương khó chịu , tay bắt lấy cây cột, chậm rãi muốn đi lại hơi lão đảo, nắm miệng vết thương đang dâng lên xúc cảm đau đớn, hắn chau mày, nốt ruồi đen hung ác giấu ở dưới da thịt trong mí mắt , hiếu thắng muốn chống đỡ thân thể đứng lên, nhưng thân thể không thể hoàn toàn tuân theo lý trí, chân vừa mới nâng lên lại hung hăng quỳ ngồi xuống.

“A thao!”

Vết thương trên đù hình như bị rách ra, hắn đau quỳ rạp trên mặt đất, eo nâng không lên, chân cũng không đứng dậy nổi .

Bác sĩ cùng hộ sĩ ở phía xa nhìn thấy hắn, liền vội vàng chạy tới.

Một đám người dùng ngôn ngữ mà hắn nghe không hiểu ríu rít dò hỏi, hắn mồ hôi đầy đầu dựa vào phía sau cây cột, ánh mắt thất thần nhìn chằm chằm thảm cỏ rộng lớn được tu bổ chỉnh tề trong viện , bọn nhỏ mặc áo quần bệnh nhân đang tùy ý chạy vội chơi đùa trên đó.

Hai mắt không có tiêu cự dần dần thu hồi lại.

Thân ảnh mảnh khảnh thật nhỏ nhắn như cây gậy trúc, trong tay cầm dây diều , bọn nhỏ vây quanh chạy về phía trước, tiếng cười to sung sướng phụ trợ thêm cho cảnh đẹp như họa.

Bạch Dương đẩy bác sĩ đang nâng hắn ra, bò dậy hướng đến chỗ kia đi đến, đôi mắt hắn mị thành một đường, dùng sức nhìn chằm chằm về phía kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận