Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

CHƯƠNG 161
Từ Du Trật nhìn cô say khướt, cong môi.
Uống say thì không nhìn chằm chằm vào người đàn ông khác nữa.
“Để biết thêm chi tiết, giám đốc Từ cần nhờ người nói chuyện với quản lý của tôi.”
Ứng Nam Khâm liếc nhìn động tác nhỏ của hai người đối diện đang, quay mặt đi, đứng dậy nói “Tôi còn có việc phải làm, tôi đi trước. Đồng Đồng, mấy ngày nữa thì dẫn giám đốc Từ nhỏ đến công ty chơi nhé.”
Ứng Đồng sắp được Hoắc Tùng Luật đút ăn no “Được rồi được rồi, tạm biệt anh ba nha.”
Từ Hành Anh cũng gật đầu chào tạm biệt anh ta.
Trước khi Ứng Nam Khâm rời đi, anh ta nhìn Từ Du Trật vài giây, đôi mắt lạnh nhạt dường như đang nói điều gì đó, nhưng lại như không nói gì cả.
“Đồng Đồng, ăn cái này đi. Nó đắt lắm. Hôm nay giám đốc Từ đãi khách nên chúng ta phải ăn cho đã.” Hoắc Tùng Luật không ngừng gắp thức ăn cho Ứng Đồng, không quên trêu chọc Từ Du Trật.
Từ Du Trật cười lạnh không để ý đến anh ta, nhìn Từ Hành Anh gần như say khướt tɾong lòng mình, tɾong mắt hiện lên vẻ u ám “Hai người ăn tiếp đi, Hành Anh say rồi, chúng tôi đi trước đây.”
Cuối xuống bế Từ Hành Anh rồi bước ra ngoài.
Ứng Đồng và Hoắc Tùng Luật thì thầm “Say rượu gì chứ, rõ ràng là cậu ta chuốc say con nhà người ta.”
“Đồng Đồng có muốn bị anh chuốc say không nè?”
“Cút, cút, cút, cút, anh còn muốn làm chuyện xấu nữa sao?”
“Vậy anh sẽ mở một chai rượu khác.”
Khi Từ Du Trật ôm Từ Hành Anh đi ngang qua sảnh, anh đi đến quầy và nói với quầy lễ tân “Hóa đơn của ghế lô tôi vừa đi ra nhớ phải ghi vào tài khoản của Hoắc Tùng Luật.”
“Vâng, giám đốc Từ.”
The0 những gì anh biết, Hoắc Tùng Luật thường xuyên đến đây.
Từ Hành Anh tỉnh lại mà vẫn có chút choáng váng, cô chớp mắt nhìn lên trần nhà, cô về nhà rồi à
Cô khó nhọc đứng dậy, cả người phát ra vài tiếng xột xoạt, khi cúi đầu xuống mới thấy mình đang mặc một chiếc váy, nhìn kiểu dáng thì ¢hắc chắn là chiếc váy Ứng Đồng đưa cho cô.
Chú nhỏ đã mặc nó cho cô.
“Chú nhỏ?”
Từ Hành Anh ngồi ở trên giường kêu mấy tiếng, xoa xoa thái dương, nửa ly rượu thật sự say.
“Tỉnh rồi à?” Từ Du Trật thay một bộ đồ đen tuyền bước vào, tản ra khí thế lạnh lùng lạ thường.
Từ Hành Anh đưa tay về phía anh, Từ Du Trật đi tới ôm lấy cô, dùng hai tay ôm lấy má cô, nhẹ nhàng nói “Em còn say à?”
“Cháu không còn choáng váng nữa.” Từ Hành Anh lắc đầụ
Từ Du Trật ôm chặt lấy cô “Nếu em không choang váng nữa, thì để anh chịch nhé.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận