Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghiêm Kỷ dọa cô muốn chạy trốn, còn dẫn con theo trốn, có thể thấy được cháu mình quá đáng đến mức nào.
Nghiêm Kỷ bị đánh ba gậy sắt, một gậy là ông nội đánh anh vì không biết chừng mực, vì chuyện như thế mà làm liên luỵ đến quân đội.
Một gậy là bà nội Nghiêm Kỷ tức giận Nghiêm Kỷ bắt nạt cháu gái của anh mình, ông nội đánh trút giận cho bà nội.
Một gậy khác là đánh thay Mộc Trạch Tê.
Nhà họ Nghiêm chính là như thế, quyền thế ngập trời có thể bảo vệ con cháu. Chỉ cần đám con cháu không làm tổn hại tính mạng người khác, không làm hại đến an ninh quốc gia thì làm chuyện gì cũng mặc kệ.
Nhưng nếu phạm sai lầm thì gia pháp cũng rất khắc nghiệt, người đánh và người bị đánh rất dứt khoát, không nương tay.
Ba gậy đổi lấy sự cho phép của ông nội, Nghiêm Kỷ quỳ xuống chịu phạt. Ông nội Nghiêm dùng hết sức đánh mạnh một trận.
Ông cháu đều cứng rắn.
Nghiêm Kỷ cứ thế mà bị gãy bốn xương sườn, may mà không tổn thương nội tạng.
Nghiêm Kỷ cũng khỏe mạnh, không tìm bác sĩ đã vội tìm Mộc Trạch Tê.
Lúc đánh mạnh tay là một chuyện, sau khi đánh lại đau lòng là chuyện khác.
Khi Nghiêm Quốc Uy và Duẫn Tố Cầm nhìn cháu trai mình như thế thì đã biết sẽ không buông bỏ Mộc Trạch Tê nên cũng không khuyên.
Đương nhiên Nghiêm Quốc Uy yêu thương Nghiêm Kỷ, nhà họ Nghiêm cực kỳ yêu thương cháu chắt, nhưng Nghiêm Kỷ còn trẻ, vẫn phải đánh.
Nghiêm Quốc Uy nhíu mày, nói với giọng điệu rất nghiêm khắc: “Bé Tê nói với ông nghe xem, Nghiêm Kỷ có lạnh nhạt với cháu không?”
Ông nội Nghiêm đã nói là làm, khí thế như muốn đánh người.
Mộc Trạch Tê sợ ông nội Nghiêm lại đánh Nghiêm Kỷ nữa nên vô thức ôm eo anh, vùi vào ngực anh muốn che chở anh.
Cô đột nhiên gật đầu, ngoại trừ chuyện giám sát khốn kiếp kia, những chuyện còn lại đều nói thật: “Ông nội Nghiêm, Nghiêm Kỷ đối xử với cháu rất tốt, chăm sóc chu đáo, thậm chí còn ước gì có thể giúp cháu trở mình.”
Ông nội Nghiêm gật đầu, nhìn dáng vẻ đắc ý nhịn cười của cháu mình lại lắc đầu.
Mộc Trạch Tê vùi đầu vào ngực anh nên không thấy vẻ mặt anh, không biết anh không kìm được ý cười, còn đang cố kìm nén.
Anh cảm thán, thì ra dáng vẻ vợ yêu mình là như thế.
Cả nhà họ Nghiêm cũng xem như đến đầy đủ.
Quà tặng mua cho bé con trong bụng chất đầy cả bàn, phần lớn mua đồ của bé trai, còn mang theo trông đợi mua cho bé gái.
Trước đó, Nghiêm Kỷ đã mua cả đống đồ bé trai bé gái, Mộc Trạch Tê cảm thấy rất lãng phí.
Lúc siêu âm 4D, bác sĩ Trần nhìn hình mà cảm thán: “Đứa nhỏ này đẹp quá, có thể thấy mũi cao mắt to, cánh tay bắp chân nhỏ! Còn có cậu nhỏ.”
Sau đó biết là bé trai mới làm cho Nghiêm Kỷ dừng ham muốn mua sắm lại.
Cả nhà tụ họp, ngoại trừ Mộc Trạch Tê còn trò chuyện với nhà họ Mộc qua video.
Nghiêm Kỷ luôn cầu xin, có Nghiêm Quốc Uy đảm bảo nên mới có cơ hội gọi video cho nhà họ Mộc.
Mộc Trạch Tê cảm động rơi nước mắt.
Sau khi kết nối video trò chuyện, nhà họ Môc đã biết tin Mộc Trạch Tê mang thai.
Phản ứng của mọi người khác nhau nhưng tổng thể xem như vui vẻ, dù sao trong nhà cung có thêm bé trai.
Vì nguyên nhân đặc biệt nên không thấy mặt Mộc Kiến Hiền nhưng vẫn thấy bóng người của cậu ấy, cậu ấy cũng rất vui.
Mộc Quan Kỳ là bố, sự im lặng thường ngày càng tăng thêm khiến ngay cả người ngoài cũng nhìn thấy rõ ràng.
Nghiêm Hoằng Hoa cũng không nhịn được mà bật cười, bị Phương Hoa Dung nhéo eo cảnh cáo.
Vạn Dung vốn nên là người vui vẻ nhất nhưng cảm thấy mơ hồ nhất. Đến líc này, trong lòng bà càng thêm lo lắng.
Lúc trước đối với con gái của bà Nghiêm Kỷ luôn im hơi lặng tiếng. Bây giờ bất chợt mang thai, bà sợ con gái của mình đã bị ức hiếp.
Tuy rằng bà muốn con gái được gả cho nhà giàu, nhưng không phải gả vào nhà giàu bằng cách này. Từ trước đến giờ điều bà muốn đều là cưới hỏi đàng hoàng.
Vạn Dung rất nghiêm khắc, hỏi thẳng Nghiêm Kỷ. Từ mối quan hệ của hai người thay đổi đến vấn đề Mộc Trạch Tê mang thai.
Tất cả mọi người đều hiểu trái tim của người mẹ nên cũng yên lặng chờ Vạn Dung hỏi. Đây cũng là bài kiểm tra đối với Nghiêm Kỷ.
Nghiêm Kỷ trả lời mọi câu hỏi rất suôn sẻ, mọi chuyện của Mộc Trạch Tê cho dù là việc lớn hay nhỏ hầu như đều là một tay anh chăm sóc.
“Con vẫn luôn thích Tê Tê, bọn con sẽ tạo nên một gia đình. Cho nên xin bố mẹ vợ, bà nội và em vợ hãy yên tâm.” Nghiêm Kỷ nói rất nghiêm túc.
Vạn Dung và nhà họ Mộc đều thấy được sự quyết tâm của Nghiêm Kỷ, vì vậy cũng yên lòng. Cuối cùng Nghiêm Kỷ còn chính thức công bố tên đứa nhỏ.
“Đứa nhỏ tên là Nghiêm Hạp. Ngụ ý là hy vọng nhà họ Nghiêm và nhà họ Mộc sắp tới tập trung đông đủ, cả nhà đoàn tụ.”
Một câu này trực tiếp vững vàng nắm chặt toàn bộ trái tim của nhà họ Mộc. Lúc trước Mộc Trạch Tê nghe được cái tên này cũng vô cùng cảm động. Nhưng bây giờ nhìn thấy trái tim của cả gia đình bị Nghiêm Kỷ bắt được thì chợt cảm thấy không ổn.
Phương Hoa Dung bất đắc dĩ cười, đây là thủ đoạn truyền thống của đàn ông nhà họ Nghiêm rồi.
Không có nhiều thời gian nên có rất nhiều thứ không thể nói chi tiết. Người nhà họ Nghiêm rời đi, để Mộc Trạch Tê một mình đoàn tụ với gia đình.
Người thân trong nhà đều hỏi Nghiêm Kỷ có đối xử tốt với cô không? Dĩ nhiên Mộc Trạch Tê sẽ không nói những chuyện kia. Nghiêm Kỷ ngoại trừ độc đoán cố chấp ra, quả thật anh rất tốt.
Tận tâm chăm sóc chu đáo, còn chung thủy, trước giờ không nhìn cô gái khác một lần nào. Vì vậy cô liền gật đầu.
Mỗi người đều nói vài lời tri kỷ với Mộc Trạch Tê, cũng mong chờ vào lần đoàn viên sắp tới.
Cuối cùng Vạn Dung nói với Mộc Trạch Tê: “Nhà họ Mộc chúng ta quả thật đã trèo cao vào nhà họ Nghiêm. Sau này con hãy tận tâm làm vợ làm mẹ nhưng bản thân cũng phải vui vẻ biết không?” Mộc Trạch Tê rơi nước mắt liên tục gật đầu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận