Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Bàng Kinh Phú bước ra khỏi phòng ăn. Áo khoác vắt lên cánh tay, gấu áo sơ mi lụa xám được nhét vào trong quần tây rộng rãi, tôn lên đường cong của vòng eo ếch hoàn mỹ.

Theo động tác của cánh tay, bả vai dài rộng nâng áo sơ mi lên, vuốt phẳng các nếp nhăn.

Bàng Kinh Phú gõ cửa hai cái, cõi lòng đầy mong đợi, trông chờ sự ngạc nhiên mừng rỡ Điền Yên dành cho anh.

Sau khi anh mở cửa, đột nhiên anh nở một nụ cười tươi tắn, lúm đồng tiền mờ nhạt ở khóe môi thành một vết lõm cứng đờ.

Theo còi báo động vang lên, người Tứ Phương Trai nhanh chóng cầm súng chạy ra khỏi phòng.

Báo động chói tai vờn quanh ở mỗi tầng lầu. Phó Hách Thanh ở cuối hành lang của tầng này, anh ta dẫn đầu chạy đến, nhìn thấy Bàng Kinh Phú đang đấu đá lung tung trong hành lang. Mỗi lần đi ngang qua một căn phòng nào đó, anh đều lộ ra vẻ lo lắng tức giận, đóng sầm cửa lại.

“Lão đại!”

“Không thấy Điền Yên, đi tìm!”

Người Tứ Phương Trai nghe thấy tiếng động vội vàng chạy nhanh xuống lầu dưới, phân công đường đi đâu vào đấy.

Thảm đỏ thật dày nuốt chửng tiếng bước chân, nhưng không ngăn được nhịp bước hốt hoảng của nhiều người. Chỉ một tiếng bước chân cũng không thể ngăn được sự hoảng sợ của rất nhiều người, toàn bộ con tàu du lịch khổng lồ rơi vào trạng thái lo lắng thấp thỏm.

Căn phòng cách đó không xa có tiếng động, Bàng Kinh Phú đột nhiên dừng lại. Anh quay người lại, chạy nhanh tới đẩy cửa ra.

Bên trong căn phòng không có một bóng người, cánh cửa sân thượng bị gió biển thổi đang đung đưa muốn ngã. Sự thất vọng và tức giận khiến hốc mắt anh ửng đỏ, Bàng Kinh Phú nắm chặt nắm tay đến kẽo kẹt. Anh đấm mạnh vào khung cửa!

Biển số phòng màu vàng run lên hai cái, anh quay người tiếp tục chạy sâu hơn vào hành lang.

Trong lòng Bàng Kinh Phú đã có câu trả lời, những anh vẫn cố chấp không chịu tin tưởng. Anh gọi tên Điền Yên, tiếng rống giận đến tê tâm liệt phế lộ ra sự tuyệt vọng. Giọng điệu trầm thấp quanh quẩn, vang vọng từng tầng một trên tàu.

Đây là lần thứ hai Bàng Kinh Phú thà chối bỏ trực giác của chính mình, cho rằng anh nghĩ quá nhiều nên tạo thành khủng hoảng.

Rất có thể Điền Yên đang đợi anh ở phòng nào đó, sau khi anh mở cánh cửa ra, cô sẽ làm mặt quỷ khiến anh ngạc nhiên, cô chỉ đang chơi trò trốn tìm với anh mà thôi.

Cô không có phản bội anh, cô không dám làm như vậy. Cô không có bản lĩnh rời khỏi anh, chẳng qua cô đang dùng cách thú vị này để khen thưởng cho anh mà thôi.

Dựa vào cái gì bắt anh phải chịu đựng nỗi thống khổ lo được lo mất hết lần này đến lần khác.

Rốt cuộc anh đã làm gì sai mà bây giờ lại trở thành một kẻ điên cuồng và cố chấp như vậy!

Từ lúc vừa mới bắt đầu, anh chỉ vô tình phát hiện cô nằm vùng mà thôi.

Ánh mặt trời giữa trưa soi lên mặt biển xanh biếc, vệt sáng màu vàng đang nhảy múa.

Điền Yên ngồi trên phần đuôi của một chiếc ca-nô, cô dựa lưng vào thân thuyền, gò má bị gió biển lướt nhẹ qua, sợi tóc màu mực tung bay, ánh mặt trời chiếu xuống tạo thành ánh vàng rực rỡ.

Cô dùng một tay che cổ áo để chắn gió lạnh, ngón tay vuốt mặt vén mái tóc rối bù ra sau tai, ánh mắt khép hờ tận hưởng giây phút yên bình này.

Tề Thắng Lại hỏi cô.

“Khi nào cô phát hiện tôi là người nằm vùng?”

Âm thanh của ca-nô quá lớn, Điền Yên lớn tiếng trả lời: “Là lúc anh nhờ tôi trông chừng Lâm Nha, tôi hoài nghi anh là người nằm vùng.”

“Nhưng chân chính xác nhận là khi tôi biết được ba mươi hai môn phái của Bàng Kinh Phú bị xâm nhập. Khi đó anh hẳn ở Bát Kỳ Môn đúng chứ? Chỉ có Bát Kỳ Môn mới có thể nắm giữ nhiều tin tức như vậy, nhưng sao bọn họ không phát hiện anh là nằm vùng?”

Tề Thắng Lại cũng lớn giọng trả lời: “Đã phát hiện.”

Điền Yên cảm thấy bất ngờ, cúi người về phía trước: “Vậy sao bọn họ biết mà lại bỏ qua cho anh?”

Tề Thắng Lại nhả tay ga, tốc độ của tàu ca-nô chậm lại, tiếng động cơ giảm dần, anh ta quay đầu nói.

“Bọn họ không định bỏ qua cho tôi, chẳng qua là đang lợi dụng tôi, làm bộ như không phát hiện để tôi truyền tin giả cho ICPO. Nếu như cô không nói chiếc tàu kia không đến Australia thì tôi đã nghĩ cô sẽ đến đó, rồi điều động ICPO đến đó giải cứu cô.”

“Ba tàu du lịch lái đến những hướng khác nhau, chính vì muốn đánh lừa dư luận. Chiếc du thuyền mà tôi đi đang hướng tới Australia, họ đã lên kế hoạch giải quyết tôi trên chiếc du thuyền đó.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận