Chương 161

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 161

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hộ Nghi sửng sốt đột nhiên nhớ tới, hôm nay là sinh nhật nàng.
Khi xưa lúc mẫu thân còn sống cũng sẽ tự mình xuống ßếp nấu một chén mỳ trường thọ cho nàng. Sau khi mẫu thân mất cũng không có người nào nhớ đến nữa, mẹ kế tra tấn nàng còn ngại không đủ sao có thể còn nhớ tới sinh nhật nàng. Thời gian lâu chính nàng cũng dần dần đã quên.
Sau khi tiến cung mới biết được sinh nhật nàng cách Yến Tề Quang không tới mấy ngày. Lúc mới biết chuyện này nàng còn cảm thấy trời sinh có duyên khó được cơ duyên như vậy.
Hiện giờ xem ra là ngọt hay khổ cũng khó phân biệt.
Bát mỳ trường thọ đêm nay so với bát mỳ trường thọ mẫu thân từng nấu tɾong kí ức thật ra tinh tế hơn nhiều nhưng cũng không phải cùng hươռg vị. Chỉ là vẫn làm Hộ Nghi rấtcảm động, thanh âm ôn nhu nói “ Đa tạ lớn nhân có tâm. Không nghĩ tới sao lớn nhân biết được hôm nay là sinh nhật ta.”
Hàn Diệu theo nàng ngồi xuống cũng chưa để người hầu hạ phất tay kêu mọi người đều đi xuống, tự bản thân đưa cho nàng một bát nhỏ trước mặt mới cười nói “Ngươi cũng nói là có tâm. Đã để tâm chuyện nhỏ này cũng không phải bí mật cho nên tất nhiên có thể biết.”
Hộ Nghi nếm một ngụm, khen “Quả nhiên mỹ vị.” Rất nể tình mà ăn hết.
Hai người ăn một hồi sau khi gần hết, Hàn Diệu mới tự mình nâng cốc, lại từ bên cạn♄ rót chén nước ô mai đưa cho Hộ Nghi.
Chính mình lại cầm ly rượu “Nữ quan có thai tɾong người vậy lấy nước ô mai coi như rượu đi. Hiện giờ không thể quá rêu rao, hôm nay không khác gì ngày cưới, một bàn tiệc chay, một chén rượu gạo, chúc nữ quan mười sáu tuổi thọ lễ luôn vui vẻ.”
Nói xong tùy ý giơ tay đã nâng chén rượu một ngụm uống cạn. Lại đem chén rượu kính lên đối diện nàng, hướng Hộ Nghi nháy mắt cười.
Trong viện lúc này ánh trăng trên cao tựa như chiếu sáng xuống, càng như chiếu sáng nụ cười của hắn ôn nhu tươi trẻ khác hẳn với dáng vẻ hỉ nộ vô thường hàng ngày.
Hộ Nghi thầm than một tiếng cho dù nàng cùng Hàn Diệu cũng không có giao tình, nhưng hắn luôn cố ý nâng chén mãi như vậy nàng cũng không thể không để ý viện cớ gì. Đành nâng ly cũng uống một ngụm nước ô mai vào tɾong miệng.
Nước ô mai này vừa chua lại ngọt rấtvừa miệng, ấm áp tinh khiết lại hợp khẩu vị nàng thế cho nên có thể thấy người chuẩn bị rấtđụng tâm.
Một chén ô mai xuống bụng, mặt mày cũng giãn ra sắc mặt ôn hoà. Lại thấy Hàn Diệu sáng mắt nhìn về đây, ánh mắt khác hẳn ánh mắt khắc chế hai ngày trước, tɾong mắt tràn đầy dục niệm.
Hộ Nghi không phải còn là thiếu nữ ngây thơ không hiểu chỉ cần nhìn ánh mắt hắn phút chốc đã hiểu hắn muốn gì.
Ngày hôm ấy hắn còn có điều cố kỵ nhưng hôm nay lại không chịu thu liễm cho nên có thể ban ngày lớn phu đã nói không có gì đáng ngại.
Hắn cho nàng bảo hộ để nàng có thể bình an sinh hạ đứa nhỏ đổi lấy nàng giao phó thân mình cho hắn có lẽ cũng coi như thật sự công bằng.
Hộ Nghi im lặng không nói nhìn về phía Hàn Diệụ
Tay hắn đã đặt trên vạt áo nàng.
Hộ Nghi biết hắn không phải đợi lát nữa muốn làm khó người khác.
Hắn muốn chính là cam tâm tình nguyện.
Hộ Nghi rũ mắt bỗng nhiên là nhớ tới tɾong cung gần đây người người đều nói đến mỹ nhân bệ hạ gần đây sủng ái nhất mới thăng lên phân vị mỹ nhân đã cho nàng ta dọn vào Thanh Quang Điện tɾong Cam Tuyền Cung, ngày ngày được ân sủng.
Nàng ngẩng đầu đôi mắt nhìn về phía Hàn Diệu, rốt cuộc vẫn gật đầụ
Hoàng đế đã sủng ái người khác, vì sao nàng không thể?
Cho dù thành thật tɾong lòng có nhau cũng phải hai hai phía, bằng không tính là cái gì?
Cũng đúng, có lẽ ở tɾong lòng Yến Tề Quang, nàng mới là người phản bội trước.
Trong tim rầu rĩ đau đớn.
Hàn Diệu đã duỗi tay cởi áo ngoài của nàng.
Hiện tại đã là tháng mười một, ban đêm gió mát, cơ thể nàng xưa nay yếu ớt khó tránh khỏi rùng mình vì gió lạnh.
Hàn Diệu phát hiện ôm nàng tɾong lòng đi vào phòng chính bên tɾong.
Bên tɾong đốt địa long rấtấm áp.
Dục niệm cũng càng tăng như cháy bỏng thiêu đến hai người khuôn mặt đỏ bừng.
Hắn ôm nàng đặt trên bàn, gục đầu xuống gắt gao nhìn chằm chằm Hộ Nghi, tɾong mắt loé lên tia sáng rạng rỡ, rốt cuộc không chờ đợi nữa xiêm y còn chưa cởi hết cứ như vậy đi vào.
Hộ Nghi kêu lên một tiếng, nước mắt không ngăn được rơi xuống.
Nàng biết, từ bây giờ rốt cuộc không có khả năng trở lại như trước.
Sau một lát nàng bỗng cười rộ lên, khoé mắt rưng rưng mang ý cười, duỗi tay ôm lấy cổ Hàn Diệu đón ý hùa theo.
Không nghĩ tới chuyện khác chỉ đơn giản chìm đắm vào bể dục tình này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận