Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tối hôm nay cô được mời đánh đàn tại buổi sinh nhật của con gái thị trưởng. Đây là một buổi lễ lớn, được tổ chức long trọng. Khách mời cũng khá nhiều, đều là những vị có máu mặt.

Mặc dù Trình Ý đã tập luyện rất nhiều lần nhưng vẫn không thể tránh khỏi tâm lý hồi hộp.

Sau khi cô thay xong váy liền được Phó Nhược Hằng đưa đến buổi tiệc. Cô được người hướng dẫn dìu lên trên sân khấu, nơi cô sẽ đánh mở màn cho buổi tiệc sinh nhật hôm nay.

Rõ ràng hôm trước anh đã từ chối tham gia buổi tiệc hôm nay vì cảm thấy không thích. Vả lại nhà họ Phương cũng đang có ý gả con gái cho anh, cho nên Phó Nhược Hằng muốn trốn tránh.

Những âm thanh đầu tiên bắt đầu vang lên, những ngón tay thanh thoát của cô lướt trên phím đàn.

Ông trời quả thật không bạc đãi cô, tuy hai mắt cô mù rồi nhưng khả năng đánh đàn lại vô cùng tuyệt vời. Tất cả khán phòng như lắng đọng trong tiếng đàn của cô.

Hoàn toàn không để ý đến ánh mắt căm tức của một cô gái khác.

“Con nhỏ mù đó nghĩ mình vẫn còn là tiểu thư nhà họ Trình hay sao mà dám cướp mất vị trí của tôi kia chứ? Cô ta chỉ là một ả mù, đã không nhìn thấy rồi còn không yên phận còn đi đánh đàn.”

Cô ta khoanh tay nhìn về phía hướng khán đài. Nơi Trình Ý vẫn chẳng biết gì cả, cô đang say sưa chìm trong bản nhạc mà bản thân đang đánh.

Đối với cô, đánh đàn piano không chỉ đơn giản là công việc mà nó còn là niềm đam mê của Trình Ý. Khi đánh đàn Trình Ý như thể quên đi hết những đau khổ và mệt mỏi ở hiện tại. Cô vẫn luôn dùng cả trái tim mình để chơi từng bản nhạc.

Có lẽ vì vậy mà giai điệu trong tiếng đàn của cô luôn có thể đạt đến cao trào trong bản nhạc.

Điều đó cũng khiến nhiều kẻ bất tài ghen tị.

“Ông mau đuổi cổ cô ta khỏi đoàn cho tôi. Từ khi nào mà một đứa mù lại có thể đàn trong tiệc sinh nhật của tiểu thư Hà gia nổi tiếng như vậy. Ông có muốn tiếp tục làm ăn ở Cửu Sơn không vậy? Tôi và Hà tiểu thư là bạn thân đó. Ông mau đuổi cổ cô ta bằng không đừng có trách ngày mai vị trí của ông sẽ có người khác ngồi vào. Ông biết bố tôi giàu cỡ nào rồi chứ?”

Ông ta đương nhiên không dám đắc tội Trương Mỹ Nhân, chỉ có thể lựa chọn từ bỏ Trình Ý. Bởi cô ta có chỗ chống lưng vững chắc, còn Trình Ý chẳng có ai cả.

Sau khi Trình Ý đàn xong, tất cả mọi người đều vỗ tay tán thưởng cho bản nhạc vừa rồi. Trong đó có cả Phó Nhược Hằng.

Trước đây, anh hoàn toàn không hề biết cô thật ra lại có nhiều tài năng như vậy. Không những trở thành một nhà thiết kế nổi tiếng, khi mất đi ánh sáng cô vẫn có thể trở thành một nghệ sĩ đánh đàn tài năng.

Có lẽ trước đây anh đã bị mù thật rồi, cho nên một viên ngọc sáng lấp lánh như cô mới bị anh vùi dập.

Rời xa anh, cô được sống là chính mình. Tự do theo đuổi đam mê và sống hạnh phúc.

Có một sự thật, chỉ có anh không có cô giống như một con cá chết khô vì thiếu ôxy nhưng cô không có anh cô lại sống rất tốt.

Điều đó khiến cho Phó Nhược Hằng cảm thấy bất lực bởi vì Phó Nhược Hằng trước đây luôn nghĩ, không có anh cô sẽ không thể nào sống nổi.

Anh chính là luôn nghĩ cô ở bên cạnh anh vì tiền của Phó gia, cô đúng là bị điên nên mới dám lên tiếng đề nghị ly hôn với anh.

Kết quả, người bây giờ hối hận lại là anh.

Thì ra, cô kiên quyết gả cho anh là vì yêu anh.

Cô nhẫn nhịn như vậy là vì muốn ở bên cạnh anh.

Chỉ tiếc lúc đó anh là một kẻ ngu, không nhận ra được người thật lòng yêu mình.

Đến lúc nhận ra được thì tất cả đều đã quá muộn để vãn hồi.

Ông bầu đi lên sân khấu gọi Trình Ý ra phí sau khán đài. Trình Ý không biết chuyện gì vẫn cứ thế đi ra phía sau.

“Có chuyện gì vậy ông chủ Lâm?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận