Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Dù sao thì hai người các em khẳng định đã thông đồng với nhau để lừa gạt anh. Danh sách kia là em muốn, em muốn đi nước ngoài.”

“Em nói em không có! Em giải thích rồi nhưng rõ ràng là anh không tin.”

Ngữ khí Lê Đông tăng thêm, cảm xúc bực bội khó kìm nén đối với anh. Cô chán ghét ý nghĩ của anh là luôn lo sợ cô sẽ rời khỏi mình, luôn cố chấp cho rằng cô sẽ rời khỏi anh. Anh là một người mà lúc nào cũng không có cảm giác an toàn, như một kẻ chuyên đi theo dõi rồi nhìn chằm chằm vào cô, không ngừng nghiền ngẫm suy nghĩ của cô.

Khương Từ Niên chống cánh tay ngồi dậy, bóp chặt cổ cô, khiến cho Lê Đông bị bắt ngửa đầu nhìn anh.

Gương mặt đang phẫn nộ, mày nhăn lại trông cực kỳ khủng bố, đôi mắt anh trợn tròn như muốn mang cô nuốt một ngụm vào bụng.

“Em nói anh không tin! Bây giờ em nói dối thì có lợi ích gì chứ? Chẳng lẽ em không có ý nghĩ muốn rời khỏi anh sao? Hả?” Khương Từ Niên rống giận vào cô.

Lê Đông nhắm mắt lại, không muốn nhìn mặt anh, hành động này cũng giúp cô bớt đi phần nào sợ hãi.

Lòng bàn tay của Khương Từ Niên dùng lực, muốn giáo huấn cô một chút. Anh đang nghĩ phải tìm cách để cô có thể xoá bỏ ý niệm trong đầu là muốn rời bỏ anh. Nếu có thể, anh rất muốn bổ đầu cô ra, biến cô thành một tên ngốc.

“Kỳ thật trong lòng anh cũng rất rõ ràng rồi, Khương Từ Niên.” Lê Đông chịu đựng sợ hãi, lần nữa mở mắt ra nhìn anh.

Khương Từ Niên không ngừng dùng sức bóp cổ cô, trong lòng bàn tay cảm thụ được mạch đập đang nhảy lên của cô: “Em muốn nói cái gì?”

“Muốn biến em thành như vậy, chính anh cũng rất sợ hãi. Anh biết anh làm điều này là không đúng, cho nên mới sợ hãi em rời đi. Vậy anh xem lại anh xem, anh vì điều gì mà không thay đổi. Nếu anh giống một người bình thường, thì em sẽ đánh mất cái ý niệm trong đầu thôi.”

“Xem! Xem! Anh nói cái gì! Em chính là muốn rời khỏi anh, em mẹ nó thừa nhận đi.” Khương Từ Niên nổi trận lôi đình, tức giận đến gân xanh nổi đầy đầu.

Lê Đông cảm thấy những lời nói của mình như đàn gảy tai trâu. Cô tự giễu mà cười, bị bóp cổ thở không nổi, nhưng cô cũng không có ý tứ yêu cầu được tha thứ.

“Em dám rời khỏi anh thử xem! Em dám nói thêm câu nữa thử xem! Em cho rằng anh không muốn cho em đi học là đang nói giỡn à? Anh nói cho em biết, Lê Đông à, chỉ cần là anh không muốn em làm thì cả đời này em sẽ không làm được!”

Lời nói rống giận của Khương Từ Niên làm chấn động thân thể cao lớn. Lời anh nói như đang ức hiếp ở trên thân thể nhỏ bé của cô.

Lê Đông hít thở không thông, cô nhắm mắt lại, ngẩng lên đầu, tùy ý để anh bóp chết cô. Cô giống như một con thiên nga không chịu thua cuộc, vĩnh viễn nâng cao chiếc cổ mảnh khảnh, cho dù chết cũng không cúi đầu trước anh.

——

Khương Từ Niên làm thủ tục thôi học cho cô.

Lê Đông trở thành một vị thành niên không được đi học.

Vốn dĩ bọn họ ở trong một phòng khách sạn, nhưng bây giờ Khương Từ Niên mang cô về Lâm Công Quán, ở trong nhà với anh.

Lần trước khi Lê Đông tới nơi này, cô bị anh ấn trên mặt đất, bị anh dùng đôi tay cưỡng gian, vặn trật khớp cổ tay của cô. Vì vậy bây giờ cô không khó tưởng tượng ra cảnh anh dùng chiêu bài gì để xử lý cô.

Lê Đông ngồi ở mép giường của Khương Từ Niên, không dám hé răng, cũng không dám động đậy.

Khương Từ Niên đi đến trước cửa phòng ngủ, anh ngồi xổm trước mặt cô, giữ chặt đôi tay đặt ở giữa hai chân, âm thanh khinh khỉnh nói: “Tạm thời ba ngày sau anh sẽ không trở về, anh sẽ không nhốt em lại, em muốn đi nơi nào đều có thể nói với anh, anh sẽ chở em đi.”

Lê Đông rút tay mình khỏi tay anh, lần đầu tiên lớn mật mà phản kháng lại anh.

“Đừng chạm vào em.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận