Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lão lưu manh lòng dạ xấu xa trêu chọc con dâu: ”Trong từ điển của ba không có hai từ không được.” (phần 1)
Con thỏ nhỏ mềm mại thơm ngon, tự mình lột sạch da lông dâng lên miệng, nếu như không cắn một cái thì thật có lỗi với sự cố gắng của con thỏ nhỏ này quá.
Ánh mắt thâm thúy nhưng mang theo nhiệt độ khó hiểu lướt qua cơ thể con thỏ nhỏ, chẳng qua là dưới ánh mắt chăm chú của hắn, con thỏ nhỏ trên giường rõ ràng là đang nhắm mắt, không biết có phải là vì thân thể quá mức nhạy cảm hay không mà thậm chí còn cảm nhận được ánh mắt của hắn đang rơi vào đâu, mà nơi nào cảm nhận được ánh mắt của Thẩm Huyền Vũ rơi xuống thì nơi đó liền trở nên cứng ngắc.
”Minh Du vừa mới đi cũng chỉ nửa tháng, con liền làm ra được loại chuyện này.” Thẩm Huyền Vũ không vội bắt đầu, ngược lại còn kéo tủ đầu giường ra, lấy ra một gói thuốc lá, đốt một điếu thuốc đặt bên mép miệng, nhàn nhạt hút một hơi.
Khói thuốc lá thơm thoang thoảng tràn ngập, gương mặt của Thẩm Huyền Vũ lay động sau khói mờ, khiến người khác không thể nhìn rõ, trong như một tên cầm thú ẩn dưới lốt áo mũ nghiêm trang: ”Trèo lên giường ba chồng không một mảnh quần áo, nói ra còn sợ khó nghe, cũng không sợ Minh Du ở dưới đất không yên.”
Lời nói này của hắn có chút nặng, nhưng cũng vừa vặn gãi đúng chỗ ngứa.
Lời này vừa thốt ra, liền trông thấy con thỏ nhỏ trên giường nhanh chóng cương cứng.
Tô Mộc cắn môi thật chặt, cảm thấy xấu hổ vô cùng, gò má đỏ bừng, vành mắt cũng hồng hồng, thoạt nhìn cực kỳ đáng thương, trong lòng vừa đau vừa trướng, lại khó chịu lại ủy khuất, hai mắt nhắm chặt dường như còn có nước mắt đang rỉ ra, thậm chí còn thấm ướt cả lông mi.
”Con…” Âm thanh của Tô Mộc khàn khàn, yếu ớt không nói nên lời.
Cậu cũng biết chuyện này không có gì phải bàn cãi, cũng biết chính mình không biết xấu hổ, làm bất cứ điều gì mà không có điểm dừng chỉ vì muốn ở lại gia đình giàu có, vì vinh hoa phú quý.
Nhưng không biết vì sao, rõ ràng trong lòng biết Thẩm Huyền Vũ nói ra như vậy, nhưng khi Thẩm Huyền Vũ từ trong miệng hắn nói ra lại khiến cậu vừa ủy khuất vừa chua chát.
Có điều Thẩm Huyền Vũ làm nhục cậu như vậy, một hồi nữa nhất định sẽ đuổi cậu đi, xem như tình tiết này sẽ qua, cũng là một chuyện tốt…
Tô Mộc tự an ủi mình như vậy trong lòng, một bên cố nén cảm giác xấu hổ lại, cố gắng nhẫn nhịn đến khi tình tiết qua đi.
”Chuyện con tới đây, còn ai khác biết không?” Nhìn con thỏ nhỏ trên giường vì xấu hổ mà cả người đỏ ửng, Thẩm Huyền Vũ đổi giọng, nhàn nhạt hỏi.
Điếu thuốc mới hút được một nửa bị ấn vào gạt tàn bên cạnh giường, Thẩm Huyền Vũ mặc trang phục trang trọng ngồi ở mép giường.
”Không, không có…” Tô Mộc vội vàng lắc đầu, mở mắt, liền nhìn thấy bên trong ánh mắt của Thẩm Huyền Vũ lóe lên ánh sáng mờ ảo, thâm thúy đến mức cậu không hiểu được, cũng không thể giải thích được, nhưng trái tim lại vô cớ đập rộn lên.
Con thỏ nhỏ run run rẩy rẩy, nghiêng mặt đi, như thể làm vậy là có thể giữ được thể diện một chút.
”Thật thông minh.” Thẩm Huyền Vũ vừa nói vừa đưa tay lướt qua mái tóc của Tô Mộc, giống như đang khen ngợi mèo con ngoan ngoãn chịu giương móng vuốt ra, nhìn đến mức Tô Mộc không khỏi vô thức nổi lên dự cảm xấu.

Quyển 2 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận