Chương 162

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 162

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Điền Yên cười nói: “Vậy khả năng trinh sát của anh không tệ lắm, anh thật sự có thể lăn lộn trên ‘chiếc thuyền’ này.”

Tề Thắng Lại không khiêm tốn chút nào: “Đến bây giờ không người nào trong đoàn đội tư nhân ở ICPO có thể vượt qua khả năng phản trinh sát của tôi, tôi đã được xếp hạng nhất trong tám năm liên tiếp.”

Điền Yên cảm thấy kinh ngạc, không trách lần trước, người có vóc dáng cao lớn như vậy theo dõi cô, nhưng cô lại không phát hiện chút nào.

“Nhưng tôi nhớ Đàm Tôn Tuần mới là người được xếp hạng nhất mà?”

“Là do tôi chủ động giấu tên, tôi không muốn quá mức nổi bật, người biết càng nhiều, thân phận lại không thể khiêm tốn nữa.”

Tề Thắng Lại lại vặn ga, ca-nô lao đi như một mũi tên. Sóng ở mũi tàu dường như bị lưỡi gió cắt đứt, sóng trắng bắn tung tóe cao mấy mét, để lại một dòng nước dài trắng xóa trên mặt biển.

Lực đẩy mạnh khiến Điền Yên không khỏi ngửa người ra sau, gió biển thổi qua rất nhanh. Cô nhắm mắt lại, cổ áo bị gió thổi bay. Mùi cô ngửi thấy là mùi tự do, trên gương mặt hiện lên nụ cười hạnh phúc hiếm thấy.

Cho đến khi ca-nô hết nhiên liệu, một chiếc tàu chở khách ba tầng mới xuất hiện trên biển để đón họ.

Điền Yên được kéo lên thuyền.

Một cái ôm chặt chẽ từ đối diện nhào tới.

Điền Yên vỗ bả vai dày rộng của Đàm Tôn Tuần.

“Sao cậu lại hành động như một đứa trẻ thế?”

Đàm Tôn Tuần dùng sức siết chặt cô, áo khoác của cô cũng bị nắm đến nhăn nhíu. Âm thanh của cậu ta nghẹn ngào.

“Có biết tôi lo lắng cho cô như thế nào không.”

Cô vuốt ve lọn tóc đen nhánh của cậu ta: “Mấy tháng không gặp cậu đã nhuộm tóc lại rồi à, màu đen cũng đẹp trai, đẹp trai hơn so với theo trào lưu nhiều.”

“Tôi đang lo lắng cho cô đó! Cô có thể thú vị hơn một chút không?”

Chu Song Sinh ở sau lưng vỗ bả vai cậu ta: “Thằng nhóc này, cậu sắp ôm người ta đến nghẹt thở luôn rồi, mau mau thả Điền Yên ra.”

Mặt Đàm Tôn Tuần đầy kiêu ngạo bĩu môi, buông lỏng hai cánh tay, nghiêng đầu yên lặng giấu nước mắt.

Điền Yên cũng ôm Chu Song Sinh một cái, vỗ nhẹ vào cơ bắp săn chắc trên người anh ta, nói: “Cảm ơn lão Chu.”

“Khách sáo rồi, là tôi nên cảm ơn cô mới phải. Nếu như không có cô, chỉ sợ cẩu tặc vẫn sẽ làm loạn ở trong nước. Mặc dù không bắt được anh ta, nhưng nhiệm vụ của chúng ta cũng coi như hoàn thành một nửa.”

Điền Yên cũng không khiêm tốn, giơ tay ra, quơ quơ trước mắt anh ta: “Vậy số tiền về hưu anh đã hứa có nên đưa cho tôi rồi không?”

Chu Song Sinh nhướng mày, nhíu trán, vết sẹo trên cái đầu hói dữ tợn: “Tôi giống loại ông chủ không giữ lời sao?”

Chu Song Sinh nghiêng người, Điền Yên nhìn về phía sau anh ta. Có năm người đứng thành một hàng, nam và nữ đều mặc âu phục màu đen, trong tay cầm cặp táp trước người, lịch sự gật đầu với cô.

“Cô Điền Yên, chúng tôi là cảnh sát tư pháp của chương trình bảo vệ nhân chứng. Chúng tôi sẽ giúp cô cung cấp thân phận mới, bao gồm tên mới, số an sinh xã hội, giấy khai sinh và các phần văn kiện khác.”

“Hình cảnh ở quốc tế không tổ chức bắt đoàn đội vũ khí đạn dược trong nước của Bàng Kinh Phú. Chúng tôi sẽ tiếp tục cung cấp dịch vụ cho mọi người để đảm bảo cô sẽ không bị tổn thương do bị trả thù.”

Điền Yên nghi ngờ: “Mọi người?”

Đàm Tôn Tuần hít mũi một cái, lúc này Điền Yên mới nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cậu ta. Cô cười trêu chọc: “Cậu cũng về hưu rồi?”

“Đúng vậy, nhờ phúc của cô. Tôi tuổi còn trẻ mà đã có thể hưởng thụ lương hàng tháng về đúng hạn, cuộc sống ăn ngon lười làm hạnh phúc.”

“Vậy anh…” Điền Yên quay đầu nhìn về phía Tề Thắng Lại.

Anh ta chắp hai tay ra sau lưng, lắc đầu: “Tôi không có.”

Chu Song Sinh vỗ vai anh ta, nói với Điền Yên: “Cậu ta còn có nhiệm vụ khác. Dù sao, năng lực này mà để lãng phí thì thật đáng tiếc, phải để cậu ta làm việc thêm vài năm nữa mới được.”

Đàm Tôn Tuần bĩu môi: “Thật may không cần tôi, anh Tề, anh cũng quá thảm rồi.”

“Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng nhiều.”

Lúc hai người đi ký hiệp nghị, Điền Yên hỏi cậu ta: “Khi nào cậu biết Tề Thắng Lại là nằm vùng?”

“Lúc tôi trốn về ICPO, tìm được lão Chu. Anh ấy nói Tề Thắng Lại có thể giúp cô chạy trốn. Tôi cũng mới biết năng lực điều tra của anh ta còn lợi hại hơn mình. Cho nên mới đặt hết hy vọng cứu cô vào anh ta. Cô cũng biết là tôi ngoại trừ chút năng lực này ra thì không có công dụng nào khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận