Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Anh sợ chú dù rong huyết cũng muốn khi dễ cô ấy.”

Tuy hắn không nói lời nào , nhưng Bạch Vân Yển hiểu hắn hơn so với hiểu chính mình.

Bạch Dương mặt không biểu tình hỏi: “Anh xuất ngoại thời gian dài như vậy, không sợ người bên trong nhà kia chạy đi sao?.”

“Không cần nhọc lòng lo cho anh, anh hiện tại cần phải suy xét một chút, nên đem chú mang về nước làm trị liệu, hay là đem cô ấy mang về.”

Hắn đột nhiên trừng lớn mắt,tròng mắt chỉ trong khoảnh khắc liền muốn trợn trừng nhô ra khỏi tròng mắt làm người ta sợ hãi, trong nháy mắt lướt qua tia vô tình, ngay cả tình nghĩa anh em cũng trực tiếp bỏ qua mà muốn tranh đấu quyết liệt.

“Anh thử xem!” Hắn phẫn nộ gầm nhẹ: “Trừ phi em đem em ấy giết chết, nếu anh dám mang dù chỉ một cọng tóc của em ấy cũng không được!”

Bạch Vân Yển vê khóe miệng, đối với tiếng rống giận của hắn khịt mũi coi thường, hắn lại chạm vào điểm mấu chốt của em trai nhỏ rồi, nếu thật sự muốn thật như vậy, chỉ sợ bọn họ hiện tại cũng đã đánh nhau rồi.

Trị liệu kết thúc, cửa chậm rãi mở ra từ hai sườn, Tiêu Trúc Vũ đi theo sau bác sĩ , Bạch Dương đẩy xe lăn hoảng loạn tiến lên: “Có việc gì không a?”

“Em có nơi nào cảm thấy khó chịu, đau đầu không ? Thân thể có bị thương nơi nào không?”

Cô mặc đồng phục bệnh nhân, thân hình đơn bạc, áo khoác mang bên ngoài màu xám bằng vải , mềm mại khiếp đảm đem thân thể của mình né tránh phía sau bác sĩ , Bạch Dương mặc dù ngồi xe lăn cũng không an phận, vươn tay muốn bắt cô từ sau lưng những người đó ra .

Bạch Vân Yển vươn tay ấn hắn xuống xe lăn, cùng bác sĩ trước mặt nói chuyện với nhau.

Bọn họ ríu rít ngoại ngữ– Bạch Dương nghe không hiểu, nói tới cuối cùng, Bạch Vân Yển cúi đầu cảnh cáo hắn: “Cô ấy hiện tại không thể chịu kích thích, phải đơn độc ở một phòng bệnh, không cho phép đuổi theo, đi theo phía sau bảo trì khoảng cách hai mét .”

Hàm răng Bạch Dương ma xát với nhau, dùng sức bài trừ ra từ– Thao—.

Bởi vì xe lăn cần được đẩy hoặc là tự mình lăn bánh xe, hắn đẩy bánh xe đi về phía trước , giữ khoảng cách không xa không gần đi theo cô.

“Anh, em ấy đang trị liệu cái gì? Muốn để em ấy biến thành một người bình thường sao?”

“Cô ấy vốn dĩ chính là một người bình thường, đầu óc bị chịu chút kích thích, hơn nữa thời điểm mấy ngày hôm trước các người đào vong , thiếu chút nữa bị giết chết. Cô ấy tự mình nói, khi còn nhỏ bị chính mẹ mình ấn vào trong nước, đây hẳn là nguyên nhân là cô ấy biến thành ngốc tử trong miệng mọi người.”

“Có ý gì? Nói rõ chút , em nghe không hiểu.”

“ Dây thần kinh trong đầu cô ấy bị chút tổn thương, đối với khả năng học tập sẽ yếu so với hơn những người bình thường u, sau này đừng để cô ấy chịu kích thích quá lớn,năng lực học tập liền sẽ trở về bình thường.”

Bạch Dương trầm mặc vẫn luôn theo tới phòng bệnh của Tiêu Trúc Vũ, nhìn thấy cô trở tay đóng cửa lại.

Có thể khẳng định chính là, Tiêu Trúc Vũ thực sự rất chán ghét hắn.

Có lẽ từ lúc bắt đầu đã chán ghét, chẳng qua là bởi vì hắn cho cô đồ ăn, thịt cá ăn ngon, cô mới bằng lòng đối với hắn nói gì nghe nấy. Hiện tại, hắn cũng không có khả năng dùng bạo lực với cô, cô cũng không hề khát vọng từng ngụm từng ngụm ăn đồ nữa, không còn khống chế cô được nữa.

Bạch Dương không thể tiếp thu, Tiêu Trúc Vũ biến thành một người bình thường, thoát ly khỏi sự điều khiển của hắn, làm hắn mất đi lòng tự tin.

Ngày hôm sau Bạch Vân Yển về nước, trước khi đi vẫn luôn cảnh cáo em trai nhỏ đừng thân cận cô quá.

Hắn đương nhiên không có khả năng nghe tai, chỉ kém không đem da mặt dỗi lên thôi, phòng bệnh chính mình cũng không trở về, mặt dày mày dạn canh giữ ở bên giường bệnh cô, hắn muốn để cô biến ngốc tử trở về , trở thành chướng ngại vật trên con đường trị liệu của cô .

Bình luận (0)

Để lại bình luận