Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tôi nói ngắn gọn vậy thôi nhé, tôi cũng không muốn bị nói là ức hiếp người khuyết tật như cô nhưng bên phía Hà gia yêu cầu cô rút khỏi bữa tiệc hôm nay.”

“Nhưng tôi còn chưa đàn xong mà.”

“Buổi tiệc này không cần cô nữa. Sẽ có người đàn thế cô, tiền hôm nay, tôi vẫn sẽ trả. Bây giờ thì cô đi về đi.”

Trình Ý thật sự không cam lòng, bọn họ rõ ràng là đang ức hiếp một người mù như cô. Cho dù cô có là một người mù cũng không có nghĩa là cô bị phế.

“Tôi biết Hà gia sẽ không hủy bỏ người như vậy. Ông nói đi, rốt cuộc là tại sao lại đuổi tôi?”

“Nếu như cô đã cố chấp muốn biết thì tôi xin nói thẳng. Là Trương Mỹ Nhân muốn như vậy. Cô biết cha cô ấy là người đứng đầu Hà thị, tôi cũng không dám đắc tội…”

Ông ta còn chưa nói xong, Trình Ý đã hiểu rõ tất cả.

“Cho nên liền quay sang ức hiếp tôi?”

“Ai bảo cô không có người chống lưng. Xã hội bây giờ chính là ai có chỗ dựa tốt thì sẽ có tiếng nói.”

“Các người làm vậy không sợ quả báo hay sao?”

“Quả báo? Cô đang đùa ai vậy? Đợi đến lúc cô có người chống lưng đi rồi hãy quay lại nói chuyện với tôi.”

Trình Ý bật cười chua xót, thì ra tất cả mọi thứ trong xã hội này đều phải dựa vào nhan sắc và quan hệ.

Nếu như bạn có chỗ dựa, đương nhiên sẽ không có ai dám ức hiếp bạn.

Cô chỉ là một kẻ mù, lại không có cả mối quan hệ. Mọi thứ mà cô mong muốn đều không thể theo như ý cô. Rõ ràng là cô đã muốn sống tốt hơn, vậy mà ông trời cứ thích trêu đùa mà tìm mọi cách dồn cô vào đường cùng.

Trình Ý chỉ có thể lựa chọn buông tay, bởi vì thật sự như bọn họ nói, cô bây giờ chẳng thể nào chống đối lại mấy kẻ có chức có quyền kia được.

Giống như lúc cô ở bên cạnh Phó Nhược Hằng, chính là không cân xứng. Anh luôn dùng tiền để sỉ nhục cô, để chà đạp lên lòng tự tôn của cô.

Bây giờ cô cũng như vậy, chẳng còn gì cả.

Lúc này, Trương Mỹ Nhân đã bước lên để thay thế cho Trình Ý tiếp tục biểu diễn. Phó Nhược Hằng đột nhiên cảm thấy lạ, tại sao lại đột nhiên thay người.

“Cô Trình không khỏe nên tôi xin phép được đàn thay cô ấy.”

Nghe đến đây, Phó Nhược Hằng không khỏi lo lắng mà lao ra khỏi buổi tiệc đi tìm cô ở khắp nơi.

Nhưng anh tìm khắp nơi cũng không thấy cô.

Anh rất muốn gọi tên cô, nhưng chợt nhận ra bản thân đang đóng vai kẻ câm. Anh đi tìm cô ở khắp nơi lại đột nhiên nhìn thấy cô đang gục đầu trước cầu thang ngồi khóc.

Phó Nhược Hằng vội vã chạy đến bên cạnh cô.

“Em làm sao vậy?”

Cô thấy có người lay mình liền ngước lên nhìn. Trước mắt vẫn là một màu đen bao trùm nhưng cô có thể cảm nhận rõ người trước mặt đang quan tâm cô. Cảm giác tủi thân lúc này khiến cho cô không kìm được cảm xúc mà ôm chầm lấy anh.

Hình như cô nhận ra anh rồi, mùi hương của anh không phai đi đâu được.

Phó Nhược Hằng bị bất ngờ trước hành động này của cô. Anh đứng hình mất hai giây vì ngơ ngác, sau đó liền hạnh phúc ôm chặt đáp lại cô.

“Nói cho anh biết có chuyện gì đi?”

Cô khóc nức nở không chịu nói, nó như khiến trái tim của Phó Nhược Hằng khó chịu vô cùng.

Còn gì đau đớn hơn nhìn người mình yêu khóc mà bất lực không thể làm gì được.

“Ngoan, mau nói cho anh biết là ai ức hiếp em?”

“Chắc là sắp tới tôi không thể tiếp tục giữ anh lại được rồi.”

“Tại sao?”

“Tôi bị mất việc rồi. Bọn họ nói tôi không có chỗ dựa cho nên liền đuổi tôi đi. Tôi không có tiền thuê anh nữa.”

Anh lấy tay lau lau nước mắt cho cô, dịu dàng âu yếm hôn lên trán cô.

“Ai nói em không có chỗ dựa? Mà tôi nói trước, em không được phép đuổi tôi đi đâu đấy, giá thuê tôi rất rẻ, chỉ cần lấy em ra trả là đủ rồi. Còn những kẻ ức hiếp em, tôi sẽ không để yên cho bọn chúng.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận