Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khương Từ Niên vẫn như cũ mà cười. Bàn tay buông xuống vuốt ve mái tóc dài, ôn nhu mà vuốt ve đầu cô.

“Hãy bình tĩnh lại trong chốc lát, anh biết em cần thời gian để tự hỏi bản thân.”

Anh đứng dậy rời đi, âm thanh đóng cửa rất nhẹ như sợ cô giật mình, nhưng vào tai Lê Đông lại khiến cô có cảm giác đinh tai nhức óc.

Đây là lần đầu tiên mà Khương Từ Niên sử dụng bạo lực làm cô phục tùng. Cô được nếm ngon ngọt từ anh nên càng trở lên lớn mật. Tuy nhiên chỉ cần thái độ của anh cứng rắn thì vĩnh viễn Lê Đông sẽ không dám cãi lại mệnh lệnh của anh.

Ba tháng qua đi.

Lê Đông chưa từng bước ra khỏi cửa, cũng không mở miệng đáp lại anh một câu nào.

Cô tự sa ngã hủy diệt chính mình, bởi vì mọi nỗ lực mà cô bỏ ra cũng không làm thay đổi được Khương Từ Niên, vì vậy không bằng cô tự huỷ hoại chính bản thân.

Sau khi Khương Từ Niên nhốt cô ở trong nhà thì đã phải đưa cô đi bệnh viện tâm thần ở trên đảo Mai Châu.

—-

Quý Xương Duệ ở trước giường bệnh nhìn người phụ nữ đang nặng nề ngủ.

Khương Từ Niên mở cửa phòng bệnh ra, anh mang mũ lưỡi trai màu đen ngẩng đầu lên nhìn.

Quý Xương Duệ nhìn thấy anh, từ trên ghế đứng dậy, bước nhanh đến trước mặt anh, đuổi anh ra phòng bệnh, bóp cổ anh ấn ở trên tường.

“Mày còn dám trở về! Lần trước mày đã đánh mấy bác sĩ phải chạy đi, mày biết tao phải dọn dẹp cục diện rối rắm ấy như thế nào không?”

Đôi tay của Khương Từ Niên nắm chặt trong túi áo khoác, không phục mà ngẩng cổ cãi: “Ông lại quản tôi, tôi đã làm theo ông chạy đi ra rồi.”

Quý Xương Duệ phát hiện đứa con trai này chính là đánh không chết, vô luận mắng nó như thế nào đi nữa thì vẫn một thân tật xấu mà thôi.

Ông bỏ tay khỏi cổ áo anh: “Trở về tìm tao làm gì?”

“Đòi tiền.”

Quý Xương Duệ lãnh miệt anh, trong lời nói tràn đầy trào phúng: “Không phải mày dựa vào thực lực sao? Không phải mày có bản lĩnh mang người con gái kia từ bệnh viện tâm thần trốn ra ngoài à? Tại sao bây giờ mày lại không có bản lĩnh kiếm tiền?”

“Tôi muốn vào đại học.”

Nghe thấy lý do này, ông càng là cảm thấy hoang đường, không khỏi cười nhạo: “Mày vào đại học, vẫn là vì người phụ nữ kia?”

Khương Từ Niên không nói một lời, quay đầu đi không muốn cùng ông đối diện, rõ ràng là có chuyện gì gạt ông.

“Mẹ mày sinh ra mày, cũng coi như là huyết mạch của bà ấy. Tao cho mày tiền làm một hoa hoa công tử, nhưng nếu mày còn dám giết người, tao bảo đảm sẽ chỉnh chết mày!”

Khoé mắt của Quý Xương Duệ nhăn lại tạo thành nếp nhăn. Đây không phải là lần đầu tiên mà ông mắng anh một cách hoang đường như vậy.

Khương Từ Niên nhìn ra được, lần này ông là đang nghiêm túc mà muốn chỉnh anh chết.

Đi về phía trước, Quý Xương Duệ nói cho anh.

“Mẹ mày mang thai.”

Khương Từ Niên quay đầu lại, đáy mắt khó nén khỏi khiếp sợ: “Ông?”

Quý Xương Duệ trừng mắt nhìn liếc anh một cái.

“Đừng ở trong nhà của tao nữa. Tao sẽ cho mày tiền đủ mua một căn phòng ở khác. Mày mang người phụ nữ kia đi mà ở cùng, một thời gian nữa tao sẽ mang mẹ mày trở về.”

Trách không được nói muốn đập chết anh, hoá ra là có người nối nghiệp rồi, dù đứa con trai là anh này có bị phế đi thì sẽ có đứa bé khác làm con nối dõi.

Quý Xương Duệ đối với Khương Từ Niên không hề có tình cha con đáng nói nào.

Khương Từ Niên hứa hẹn với Lê Đông sẽ giúp cô vào đại học.

Nhưng lúc đó anh có điều kiện.

Anh muốn cùng cô kết hôn, khi kết hôn xong thì sẽ đáp ứng nguyện vọng của cô là cho cô đi học đại học.

Khương Từ Niên vì cô nên mới đi thư viện mua tài liệu ôn tập.

Một chồng dày và nặng toàn sách báo đặt ở trước mặt Lê Đông, những án thư chồng chất đều run rẩy cả lên.

Khương Từ Niên đặt cánh tay trên những cuốn sách về sinh vật kia.

Bình luận (0)

Để lại bình luận