Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói rồi anh đẩy Lệ Dục Thâm sang một bên, đảo mắt nhìn khắp phòng khách, ánh mắt nhanh chóng dừng lại ở tấm rèm phòng ngủ.

Tống Tư Ngâm trốn trong chăn, nghe tiếng bước chân mỗi lúc một gần, lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi.

Cô có thể tưởng tượng được nếu Diêu Chấn Đình thấy mình thế này, chắc chắn anh ta sẽ nổi giận, thậm chí là gây gổ với Lệ Quân Sâm.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Diêu Chấn Đình bỗng reo lên.

Anh ta nhìn màn hình, bực bội bắt máy.

Là giọng quản lý khách sạn, cung kính nói:”Diêu tiên sinh, thật xin lỗi vì đã làm phiền ngài. Vừa rồi chúng tôi thấy Tống tiểu thư đang dùng bữa sáng tại nhà hàng dưới sảnh, ngài có muốn qua đó xem không?”

Diêu Chấn Đình ngẩn người, cau mày liếc nhìn Lệ Quân Sâm một cái rồi lại đảo qua phía rèm lụa kia, cuối cùng vẫn không đi vào mà nói vào điện thoại: “Biết rồi, tôi qua ngay đây.”

Cúp điện thoại, anh ta không thèm nói thêm với Lệ Quân Sâm câu nào mà quay người bỏ đi luôn.

Cánh cửa vừa đóng lại, Tống Tư Ngâm còn chưa kịp thở phào thì Lệ Quân Sâm đã đột ngột đưa tay ra, hất tung tấm chăn trên người cô.

Không khí lạnh tràn vào bao vây lấy cơ thể, Tống Tư Ngâm khẽ “a” một tiếng, vội vàng dùng tay che chắn.

Chiếc váy ngủ do động tác vừa rồi mà bị cuộn lên tận eo, để lại nội y nhạt màu và đôi chân trắng nõn dài miên man, làn da dưới ánh tuyết phản chiếu ánh hồng nhàn nhạt.

Ánh mắt Lệ Quân Sâm dừng trên người cô, tuy không mang theo nhiệt độ nhưng lại khiến cô cảm thấy nóng bừng cả người.

Cô vội vã khép chặt hai chân, vùi mặt vào gối, giọng nói lí nhí: “Anh làm cái gì vậy hả!”

“Nếu không muốn bị anh ta phát hiện thì bây giờ đi thay quần áo rồi xuống sảnh ăn sáng đi.” Giọng Lệ Quân Sâm vang lên ngay trên đỉnh đầu, mang theo một chút khàn đặc khó nhận ra, “Bây giờ anh ta chắc chắn đang đợi em ở sảnh, đi muộn anh ta sẽ nghi ngờ đấy.”

Tống Tư Ngâm lúc này mới phản ứng lại, hóa ra cuộc điện thoại của quản lý khách sạn vừa rồi là do anh sắp xếp. Cô ngẩng đầu lên, gò má vẫn còn đỏ, ánh mắt thoáng chút hoảng loạn: “Vậy… vậy quần áo của tôi đâu? Bộ đồ cũ của tôi đâu rồi?”

“Ở tầng hai.” Lệ Quân Sâm quay người, chỉ tay về hướng cầu thang, “Trong phòng thay đồ có kích cỡ phù hợp với em.”

Tống Tư Ngâm ngẩn người, nhưng vẫn nhanh chóng leo xuống giường, vơ lấy chiếc áo khoác bên cạnh quấn lên người rồi chạy nhanh lên tầng hai.

Cô cứ ngỡ tầng hai chỉ là một kho chứa đồ nhỏ, nhưng khi đẩy cửa ra thì hoàn toàn kinh ngạc. Cả tầng hai lại là một phòng thay đồ khổng lồ, treo đầy các loại trang phục nữ từ áo phao đến váy liền, thậm chí còn có cả phụ kiện và giày dép, mà mỗi một bộ đều có kích cỡ như được chọn dựa trên chính vóc dáng của cô vậy.

Cô cầm lấy một chiếc áo phao màu trắng kem, kiểu dáng rộng rãi nhưng rất vừa vặn, bên trong còn phối một chiếc áo len màu hồng nhạt mềm mại.

Không có thời gian để nghĩ kỹ xem tại sao Lệ Quân Sâm lại có nhiều quần áo vừa với mình như vậy, cô vội vàng thay đồ, tìm thêm một chiếc quần jeans lót lông và một đôi bốt đi tuyết, sơ sài chỉnh lại mái tóc rồi chạy xuống lầu.

“Cảm ơn anh.” Lúc đi qua phòng khách, cô nói khẽ một câu, không dám nhìn vào mắt Lệ Quân Sâm.

Lệ Quân Sâm đang ngồi trên sofa, tay cầm một tách cà phê, liếc nhìn cô một cái rồi nhàn nhạt đáp: “Không có gì.”

Anh khựng lại một chút rồi bổ sung thêm, “Dưới lầu có xe, sẽ đưa em đến sảnh khách sạn.”

Tống Tư Ngâm không nói thêm gì nữa, bước nhanh ra cửa.

Tuyết bên ngoài vẫn đang rơi, chạm vào áo phao mang lại cảm giác lành lạnh khiến cô tỉnh táo hơn đôi chút. Cô ngoảnh đầu nhìn lại ngôi nhà kính kia, bóng dáng Lệ Quân Sâm vẫn ở trong phòng khách, cách một lớp kính nhìn không rõ nét.

Cô không biết rốt cuộc chuyện ngoài ý muốn này là thế nào, cũng không hiểu vì sao Lệ Quân Sâm lại giúp mình.

Cô chỉ biết rằng, khoảnh khắc bị anh nhìn khi còn trốn trong chăn, tim cô đập rất , ngay cả cơn gió giữa cánh đồng tuyết dường như cũng trở nên ám muội hơn bao giờ hết.

Sợi dây cáp treo phát ra tiếng “ken két” khe khẽ trong gió lạnh. Đầu ngón tay Tống Tư Ngâm vẫn còn dính những hạt tuyết li ti, cảm giác buốt giá men theo kẽ tay thấm sâu vào tận xương tủy.

Cô vừa vác ván trượt lên vai, một bóng đen bỗng phủ xuống từ phía sau.

Mùi hương gỗ tuyết tùng trộn lẫn với mùi cologne lạnh lẽo bao trùm lấy cô trong tích tắc.

“Chia tay với cậu ta, rồi ở bên anh thì sao?”

Giọng người đàn ông ghì xuống thật thấp, hơi nóng lướt qua vành tai tựa như tuyết mịn rơi xuống cổ, ngứa ngáy đến tê dại.

Tống Tư Ngâm sững người, tấm ván trượt suýt chút nữa rơi khỏi vai. Cô cứ ngỡ tiếng gió lùa vào tai tạo ra ảo giác, nhưng khi quay đầu lại, cô chỉ thấy giữa trời tuyết mịt mù, Diêu Chấn Đình đang vẫy tay với mình, bộ đồ trượt tuyết màu vàng ấm áp trông cực kỳ nổi bật trên nền tuyết trắng xóa.

“Tư Ngâm, mau lên đây, chuyến cáp treo tiếp theo phải đợi tận mười phút đấy.” Diêu Chấn Đình vươn tay nắm lấy cổ tay cô, nhiệt độ từ lòng bàn tay xuyên qua lớp găng tay mỏng truyền tới, tạo nên sự tương phản rõ rệt với luồng hơi lạnh lẽo vừa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận