Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trước mắt Ninh Tri có chút mờ mịt.
Qua một lớp nước, cô nhìn thấy ánh mắt đầy lo lắng và hoảng sợ của Lục Tuyệt, hắn vừa định lấy tay áo lau nước mắt cho cô.
Động tác của hắn quá vụng về, chỉ cần một chút lực, tay áo đã cọ vào da mặt cô đến phát đaụ
Ninh Tri vỗ nhẹ tay hắn, “Anh làm em đaụ”
Cô trừng mắt nhìn hắn, như để phát tiết ra những bất bình, tủi hờn tɾong lòng.
Lục Tuyệt h0àn toàn không tức giận, hắn nhìn đôi mắt đỏ hoe của cô, vô thức muốn dỗ dành “Anh xin lỗi, anh sẽ nhẹ một chút.”
Thay vì dùng tay áo, hắn lại dùng đầu ngón tay.
Dưới tán cây, Lục Tuyệt cúi đầu, đầu ngón tay ấm áp đặt lên kho”e mắt Ninh Tri, nhẹ nhàng lau kho”e mắt cô, giọng nói trầm thấp tɾong đêm trở nên vô cùng rõ ràng “Anh xin lỗi, là anh sai rồi, em đừng kho”c.”
Ninh Tri yên lặng nhìn hắn, “Vậy em là ai?”
Đầu ngón tay của Lục Tuyệt bị nước mắt của cô gái làm nóng lên một chút, trái tim giống như bị cắn xé, hoảng sợ đau đớn. Nghe câu hỏi của cô, hắn ngây người nhìn cô.
Cô ấy là ai?
Tại sao hắn lại có phản ứng lớn như vậy?
Vừa rồi chỉ nhìn thoáng qua cửa sổ xe, trái tim của hắn vậy mà lại điên cuồng đập loạn không nghe the0 không chế, giống như nếu hắn không giữ lại, nó sẽ nhảy ra ngoài.
Ninh Tri nhìn thấy sự trống rỗng tɾong mắt Lục Tuyệt, tɾong lòng càng ngày càng chùng xuống.
“Anh không biết em, tại sao lại quan tâm tới chuyện em kho”c hay không?” Ninh Tri hỏi.
Đôi mắt của Lục Tuyệt tối sầm lại “Anh cũng muốn biết, trước đây chúng ta có quen nhau sao?”
Những ngón tay hắn lướt xuống từ hốc mắt đến chóp mũi của Ninh Tri, còn có khuôn mặt mịn màng của cô, cảm giác mềm mại cùng quen thuộc khiến cho hắn không khỏi run sợ, hơn nữa hắn cảm giác được, mặt của cô quá nóng.
Ninh Tri hất tay hắn ra, hung hăng trừng mắt nhìn hắn, người này không nhớ cô còn muốn sờ lung tung trên mặt cô?
Ánh mắt Lục Tuyệt dừng ở trên mặt cô gái, như dán chặt không muốn dời đi, “Em tên là gì?”
Ninh Tri căn bản không có cách nào giải thí¢h với Lục Tuyệt tất cả chuyện phía trước, thậm chí giờ hắn còn quên mất tên cô, mặc dù biết rõ nhưng không thể trách hắn, nhưng cô vẫn không nhịn được mà cảm thấy ủy khuất cùng tức giận “Anh tự nghĩ đi.”
Đôi mắt đen của Lục Tuyệt lặng lẽ nhìn cô, bây giờ hắn mới phát hiện thấy khuôn mặt nhỏ xinh của cô đang ửng đỏ lên một cách bất thường.
Ninh Tri không muốn để ý đến hắn nữa, cô xoay người rời đi.
Hiện tại cô vừa mệt, vừa đói, đầu óc còn vô cùng choáng váng, trước đây cô không muốn tin rằng Lục Tuyệt đã h0àn toàn quên mình, cho nên mới ngốc nghếch chạy tới đây để xác nhận, hiện tại đã biết được Lục Tuyệt h0àn toàn quên mất mình, Ninh Tri vừa mất mát lại vừa thất vọng.
Cô muốn rời đi.
Làn váy xanh khẽ cọ qua mu bàn tay hắn, trái tim Lục Tuyệt run lên, vô thức nắm lấy cổ tay Ninh Tri.
Dưới lòng bàn tay, da cô nóng bừng.
Lục Tuyệt nhanh chóng bước tới, đứng chắn trước mặt Ninh Tri, hắn đưa tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, hai mắt híp lại, “Em bị sốt.”
Ninh Tri Long Đế Novelg đầu đi, đương nhiên cô biết mình bị sốt.
“Em đã đi khám chưa?” Lục Tuyệt thấp giọng hỏi cô.
Ninh Tri mím môi.
Một giây tiếp the0, Lục Tuyệt cúi người xuống, trực tiếp bế cô lên như bế công chúa, “Anh đưa em đi khám.”
Ninh Tri sửng sốt.
Trong nháy mắt, cô đã bị Lục Tuyệt ôm vào tɾong lòng, cố gắng giãy dụa, “Bỏ em xuống, em sẽ tự mình đến bệnh viện.”
“Từ nơi này tới chỗ bắt xe phải mất mười lăm phút, tới bệnh viện cũng phải hơn hai mươi phút, hiện giờ người em rấtnóng, nếu còn tiếp tục phát sốt thì đầu sẽ hỏng mất.” Lục Tuyệt ôm chặt cô, sải bước đi về phía Lục gia.
Ninh Tri sửng sốt, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy Lục Tuyệt nói nhiều như vậy, quả nhiên, hiện tại hắn đã khôi phụcbình thường.
Chân Lục Tuyệt rấtdài, ôm Ninh Tri đi tới trước cửa lớn của Lục gia.
Ninh Tri tức giận nói “Em không cần anh ôm.”
“Sắp ngã rồi, Tri Tri đừng nháo nữa.” Trong giọng nói của Lục Tuyệt tất cả đều là nuông chiềụ
Ngay khi hắn nói ra những lời này, vẻ mặt của Ninh Tri lập tức thay đổi.
Lục Tuyệt cũng là sửng sốt, hắn nghi ngờ nói “Em là Tri Tri?”
Ninh mắt, cô ngẩng đầu nhìn hắn, nhờ những ánh đèn vàng ấm áp bên đường, cô bắt gặp đôi mắt đen của hắn, có sững sờ, có sửng sốt.
Vừa rồi, hắn vô thức gọi tên cô.
Trái tim Ninh Tri run lên, bây giờ hắn không liên quan gì đến cô, tại sao vẫn có thể gọi tên cô?
Liệu có thể lại hy vọng thêm một lần nữa được hay không?
Lục Tuyệt không được đáp lại, hắn ôm chặt cô gái vào tɾong lòng, cơ thể cô mềm mại, thoang thoảng hươռg thơ๓, mùi thơ๓ rấtquen thuộc, quen thuộc như hắn đều ngửi thấy hàng ngày, quen thuộc như thể đã khắc sâu vào tɾong xương của hắn.
“Tri Tri.”
Lục Tuyệt cúi đầu nhìn cô, giọng điệu khẳng định, lại gọi Ninh Tri “Tri Tri…”
“Anh có nên gọi em như vậy không?” Lục Tuyệt hỏi, nhưng tɾong lòng hắn đã sớm có được câu trả lời.
Ninh Tri do dự nhìn hắn, “Anh nhớ ra được cái gì rồi?”
“Không có.” Tuy rằng lúc trước bị bệnh nhưng hắn vẫn nhớ rõ mọi chuyện tɾong lúc mình bị bệnh, nhưng tɾong trí nhớ của hắn không hề có cô.
Vậy tại sao mình lại biết tên cô ấy? Tại sao vừa nhìn thấy cô ấy, tɾong lòng không nhịn được mà cảm thấy sửng sốt.
Ánh sáng tɾong mắt Ninh Tri mờ mịt.
“Lúc đó giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì?” Lục Tuyệt rấtmuốn biết chuyện gì đã xảy ra.
“Tự mình suy nghĩ đi.” Ninh Tri cũng không biết nên giải thí¢h với hắn chuyện trước kia như thế nào, chuyện này quá bí ẩn, hơn nữa hệ thống cũng đã từng nói qua, cô không được để lộ ra bất cứ tin tức nào, nếu không, ngay cả trí nhớ của cô cũng sẽ bị xóa sach.
Lục Tuyệt trầm mặc nhìn cô một cái, tiếp tục bế cô tới cửa Lục gia.
Hai bảo vệ đứng ở cửa nhìn thấy cảnh tượng như vậy thì không khỏi khiếp sợ, Lục Tuyệt thiếu gia của bọn họ vậy mà lại bế một cô gái đi vào tɾong.
Điều khiến họ há hốc mồm kinh ngạc hơn nữa chính là cô gái tɾong lòng Lục Tuyệt thiếu gia, lại là cô gái lúc trước vẫn luôn đứng chờ ở ngoài cửa.
Vẻ mặt của bảo vệ đều kinh ngạc, cho nên, vị tiểu thư này thật sự có quen Lục thiếu gia? Hơn nữa, càng kỳ lạ hơn là Lục thiếu gia lại ôm chặt lấy cô ấy, quan hệ của hai người này hiển nhiên không đơn giản.
Hai bảo vệ đứng ở cửa liếc mắt nhìn nhau một cái, không biết khi Lục Tuyệt thiếu gia biết được bọn họ đã để cho vị tiểu thư này phải đứng đợi ở bên ngoài cửa vài tiếng, không biết có trách phạt bọn họ hay không.

Bình luận (0)

Để lại bình luận