Chương 163

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 163

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Mọi chuyện tối hôm qua xảy ra trong phòng bếp, hoảng hốt có chút giống trong mơ.
Rốt cuộc Trần Hoài Tự muốn hỏi cô vấn đề gì?
Một tháng này, anh lại muốn làm cái gì đây?
Ngôn Trăn đang ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ, chuông điện thoại di động vang lên. Cô quay trở lại đầu giường, mở ra nghe: ” Alo, anh Lương Vực? ”
” Trăn Trăn, hôm nay có rảnh không? ”
Bảo tàng nghệ thuật thành phố Ninh Xuyên.
Lương Vực đã sớm chờ ở cửa, nhìn thấy Ngôn Trăn đi tới, vẫy vẫy tay với cô, bên môi xao động ý cười: ” Bên này. ”
Hôm nay anh mặc một chiếc áo khoác cổ lật, phía dưới phối với một đôi giày da màu đen, thoạt nhìn có vài phần hơi thở tự do của nghệ sĩ.
Lương Vực dẫn cô đi vào trong hội trường, ” Đây là triển lãm lưu động của một tiền bối, sáng nay anh mới biết có thể cho anh thêm một tấm vé VIP, lập tức nghĩ tới em, thật may mắn, vừa lúc em rảnh rỗi, nếu không tấm vé này sẽ lãng phí. ”
Nhân viên soát vé nhìn thấy Lương Vực, gọi một tiếng “Thầy Lương”, anh mỉm cười gật gật đầu, nghiêng người để Ngôn Trăn vào trước.
Nhân viên công tác nhìn thấy bóng lưng Ngôn Trăn, thần bí tiến lại gần:
” Thầy Lương, bạn gái à? ”
Lương Vực giơ tay suỵt tỏ ý im lặng, cười nói:
” Còn đang cố gắng, giữ bí mật cho tôi nhé. ”
” Yên tâm.”
Trong hội trường hiển nhiên đã được bố trí tỉ mỉ, đèn chùm trên đầu tản ra ánh sáng nhu hòa, ảnh chụp trên vách tường đều được đóng bằng khung thủy tinh, sắp xếp theo thứ tự chủ đề, hấp dẫn người ta không ngừng dừng chân chiêm ngưỡng.
Lương Vực vừa giới thiệu với cô, vừa cảm thán:
” Anh còn nhớ rõ, trước khi ra nước ngoài anh đã nói với em, một ngày nào đó anh muốn mở triển lãm ảnh của riêng mình. Hiện tại giấc mộng cũng sắp thành sự thật, tháng sau, triển lãm ở đây sẽ là tác phẩm của anh. ”
” Chúc mừng. ” Cô chân thành chúc phúc,” Lúc trước anh muốn đi con đường nhϊếp ảnh này, người nhà còn không đồng ý, nhưng cuối cùng cũng kiên trì được, đây là hồi đáp nên có của anh. ”
Nhắc tới sự phản đối của người nhà, ý cười bên môi Lương Vực ảm đạm một chút, chuyển đề tài: ” Đúng vậy, rất gập ghềnh, nhưng đều đã qua. ”
Bầu không khí bỗng nhiên trầm xuống, hai người đi dạo một hồi, Lương Vực nhận được một cuộc điện thoại, anh hạ giọng đáp hai câu, sau khi cúp máy lộ ra nụ cười bất đắc dĩ với Ngôn Trăn: ” Xin lỗi Trăn Trăn, chiều nay tuần san tin tức hẹn anh phỏng vấn, vốn định là bốn giờ, nhưng người của bọn họ vừa gọi tới, có thể phiền em chờ anh một lát được không? Nhà hàng ăn tối anh cũng đã đặt xong rồi. ”
” Không sao, anh đi đi, em tự mình đi dạo là được rồi. “

Bình luận (0)

Để lại bình luận