Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Cục cưng, nói ta nghe xem, sao hôm nay muội lại khác thường thế?” Trong lúc ý loạn tình mê, Tống Thanh Dương cắn vành tai Yến Tuyền, hỏi.
Bị hắn làm vậy, Yến Tuyền hơi thất thần, nàng khẽ ngước lên nhìn hắn, nói: “Ừm… Cái người tên Vấn Thiên Cơ tự xưng trên biết năm trăm năm, dưới biết năm trăm năm nói ta không phải người có duyên với huynh, có một cô nương khác mới là lương phối của huynh.”
“Vớ vẩn! Khắp thiên hạ này, ngoài muội ra thì ra có thích cô nương nào khác đâu.” Tống Thanh Dương sốt sắng nói.
Yến Tuyền khẽ cười, hỏi: “Vậy biểu ca thích ta bao nhiêu?”
“Cao như trời, rộng như đất, sâu như biển.” Tống Thanh Dương chân thành nói như muốn chứng minh tấm lòng của hắn, vừa nói vừa dốc sức đâm thật mạnh vào trong hang động mất hồn của nàng, để nàng cảm nhận được lòng yêu thích của hắn một cách chân thực nhất.
Yến Tuyền không chịu được há mồm cắn lên đâu vai hắn, thế mới miễn cưỡng nhịn được cơn rên rỉ xuống. Dù nàng cắn mạnh thế nào, đau đến đâu thì tốc độ của Tống Thanh Dương vẫn không chậm lại, vật to lớn thọc vào rút ra mạnh bạo, cây gậy thô to nóng rực như muốn nghiền nát hành lang thịt mềm mại nhỏ bé của nàng mới cam tâm.
Đại thúc đang xay hạt đậu không hề biết tình hình chiến đấu kịch liệt của bọn họ ở bên ngoài, ông ấy vừa xay đậu vừa ngâm nga một giai điệu dân gian: “Đẩy đậu hũ, xay sữa đậu nành, đậu nành vàng, hạt sáng bóng, đậu đen, xay nát lớp da, thành tương trắng… Nước đậu hũ, non mềm mại, chiên đậu hũ, hai mặt vàng, đậu hũ khô, thả một chút, ngũ vị hương…”
Trong điệu hát của lớn thúc, dịch sữa đậm đặc bắn ra từ hai hạt đậu thịt của Tống Thanh Dương, thân gậy nóng bỏng, lỗ niệu đạo cứng rắn bắn ra dịch sữa đậm đặc lấp đầy cái miệng nhỏ không răng của Yến Tuyền, nhiều đến nỗi không đủ chỗ chứa.
Đột ngột lên đỉnh cực lạc, Yến Tuyền sung sướng trợn trắng mắt, tiếng rên rỉ mất khống chế bật ra khỏi miệng.
Đại thúc đang ngâm nga lập tức dừng lại, vội hỏi: “Sao thế?”
“Có con rắn vừa chạy qua.” Tống Thanh Dương ghé sát bên tai dạy nàng nói câu này.
Yến Tuyền vẫn đang chìm đắm trong khoái cảm cực độ, gần như vô thức nói theo lời hắn dạy, chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm giọng điệu của mình lúc này đang thổn thức cỡ nào. May mà lớn thúc không nghi ngờ: “Đang mùa thu mà, chờ một thời gian sẽ không có rắn nữa.”
Đại thúc nghĩ vậy nên sao có thể biết được con rắn này không cần ngủ đông, bốn mùa quanh năm đều có thể xông đến cắn hoa tâm trong đường hoa của nàng.
Con rắn lớn hơi mềm xuống nhưng Tống Thanh Dương không rút ra, vòng eo khẽ đong đưa, nhiệt tình cọ xát hang động đang thít chặt lại vì lên đỉnh của nàng.
Không cho Yến Tuyền cơ hội tỉnh táo lại, hắn bắt đầu một vòng đẩy eo mới, mãi đến khi đậu hũ của lớn thúc đã ra lò, hương đậu thơm ngát lan tỏa khắp nơi, trên đường lớn bắt đầu có người đi lại mới ngừng.
Yến Tuyền run chân không đứng nổi, toàn thân treo lơ lửng như vật không xương trên người hắn, vừa nhìn đã biết mới được người ta yêu thương. Tống Thanh Dương không dám bế nàng về nhà, cuối cùng vẫn phải đi thuê trọ để nàng ở đó ngủ bù, còn hắn thì về nhà chỉnh trang lại rồi mới đến tìm nàng.
Đến tận chiều Yến Tuyền mới ngủ dậy, khi ăn cơm xong thì mặt trời đã xuống núi.
Yến Tuyền gặp lại Trịnh Bắc Du, còn hỏi ông ấy địa chỉ của người bạn đã tặng bức tượng Ngũ Thông Thần.
Yến Tuyền cảm thấy cả nhà Trịnh Bắc Du đã đắc tội Tiền Tuyên Doanh, với năng lực của Trịnh Bồi Phương thì không thể có được cực âm chi hồn, vẫn nên đi tìm Tiền Tuyên Doanh thì hơn.
Gia đình Tiền Tuyên Doanh mở một hiệu cầm đồ, đối diện có một sòng bạc lớn, khi nào đám con bạc thua hết sạch tiền thường đến tiệm cầm đồ của hắn ta, có đồ thì cầm đồ, không có thì vay nặng lãi.
Lúc bọn họ đến đó, trời đã tối, hiệu cầm đồ sắp đóng cửa, Yến Tuyền bỏ Tống Thanh Dương lại rồi đi một mình vào trong.
“Khách quan muốn gì ạ?” Tiểu nhị nhiệt tình hỏi.
“Ông chủ của các ngươi đâu? Ta muốn thương lượng một vụ làm ăn lớn với hắn ta.”
“Xin khách quan chờ một lát, ông chủ nhà chúng ta đang ăn cơm, hay ngài thử lấy bảo bối ra cho chưởng quỹ của chúng ta nhìn xem.”
Tiểu nhị gọi chưởng quỹ tới.
Yến Tuyền lắc đầu: “Không được, ta chỉ có thể nói chuyện bảo bối với ông chủ của các ngươi thôi.”
Yến Tuyền vừa nói vừa vỗ nhẹ cái túi vải trên vai. Trong túi vải có khá nhiều đồ, chưởng quỹ nói thêm mấy câu nữa nhưng Yến Tuyền vẫn không muốn cho hắn ta xem. Hết cách, chưởng quỹ chỉ có thể ra sau viện mời Tiền Tuyên Doanh ra.
Tiền Tuyên Doanh có thân hình mập mạp, bụng mỡ núng nính, to tròn như người có thai mười tháng, trông y như một con heo mập.
Trong lúc Yến Tuyền quan sát hắn ta, hắn ta cũng quan sát Yến Tuyền, cảm thấy một thiếu nhiên như nàng chắc chẳng có bảo bối gì nên vẻ mặt rất thiếu kiên nhẫn: “Ngươi có bảo bối gì mà nhất định bắt ta ra xem mới được?”
“Tất nhiên là có bảo bối tốt.” Yến Tuyền lấy chuông Tam Thanh ra lắc lắc mấy cái.
Tiếng chuông lanh lảnh khiến lòng người thanh thản nhưng Tiền Tuyên Doanh lại cảm thấy thật chói tai, vội vàng bảo dừng chuông lại.
“Món đồ tốt này của ngươi cùng lắm thì đáng giá năm mươi lượng bạc, còn gì nữa không?”
“Có.”
Yến Tuyền móc cái bình chứa cực âm chi hồn ra.
Sau khi quan sát chữ viết trên bình, vẻ không kiên nhẫn trên mặt hắn ta lập tức biến mất, vội vàng giơ tay định cầm cái bình.
Yến Tuyền tránh khỏi tay hắn ta: “Khoan đã, trước khi nhìn, ngươi phải ra giá đã.”
“Ngươi nói đi.”
“Một ngàn lượng bạc.”
“Thành giao, chỉ cần là đồ thật thì ta sẽ đưa bạc cho ngươi ngay.”
Rẻ hơn ngoài chợ quỷ một nửa, có đần mới không mua.
Yến Tuyền đưa bình cho hắn ta, Tiền Tuyên Doanh không mở ra ngay mà lôi cái ngọc bội đang đeo trên cổ ra khỏi áo.
Đó là một miếng dương chi bạch ngọc cực phẩm, bên trên có khắc hình rắn, rùa, chuột, chó và chồn.
Bên ngoài miếng bạch ngọc phủ đầy tơ hồng giống như những mạch máu nằm bên trong, năm con vật này chắc là Ngũ Thông Thần mà hắn ta cung phụng.
Tiền Tuyên Doanh mở nắp bình ra, chỉ thấy một linh hồn màu trắng nhạt bay ra, linh hồn bay đến đâu, chỗ đó nháy mắt kết thành một lớp băng mỏng lạnh run người.
Linh hồn đang định chạy trốn nhưng Tiền Tuyên Doanh hét lớn một tiếng, chỉ thấy một luồng khí màu đen chui từ trong miếng bạch ngọc ra rồi lập tức bắt linh hồn vào lại trong bình.
Tiền Tuyên Doanh đậy nắp bình lại rồi bảo chưởng quỹ cầm một ngàn lượng bạc ra.
Yến Tuyền nhận lấy bạc rồi đi ngay, Tiền Tuyên Doanh đích thân tiễn nàng ra tận cửa, còn luôn miệng dặn dò nếu lần sau có hàng tốt thế này nhất định phải để lại cho hắn ta.
Yến Tuyền gật đầu đồng ý, vừa quay đầu đã cùng Tống Thanh Dương nhảy lên nóc nhà người ta, cầm gương Thiên Lý quan sát nhất cử nhất động trong nhà Tiền Tuyên Doanh.
Chỉ đợi một lát đã đã thấy Tiền Tuyên Doanh sai người bày một bàn tiệc rượu phong phú, sau đó, hắn ta giải tán nha hoàn trong nhà đi hết, thê thiếp cũng bị khóa lại trong phòng không được phép ra ngoài nửa bước.
Làm xong hết những chuyện đó, một mình hắn ta đợi ở trong sân đến tận đêm khuya vắng vẻ. Dưới ánh trăng, có năm người cưỡi mây đạp gió bay về phía nhà hắn ta.
Những người này ai nấy đều đường hoàng trang nghiêm, toát ra khí chất tiên phong đạo cốt, phiêu dật xuất trần, lại còn cưỡi mây mà đến, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ bọn họ là thần tiên chứ không phải yêu ma.
“Cung nghênh năm vị Tiên tôn.”
“Miễn lễ.” Năm “người” vừa đến hết sức hài lòng với thái độ cung kính của Tiền Tuyên Doanh, bọn họ không lấy cực âm chi hồn đi ngay mà ngồi xuống bàn ăn mà Tiền Tuyên Doanh đã bày sẵn.
Cơ hội tốt! Yến Tuyền móc thi hương ra đưa cho Tống Thanh Dương để hắn nhét vào căn phòng mà đám người này đang ăn uống.
Thi hương chậm rãi tản ra, chỉ lát sau đã nghe thấy tiếng đánh nhau trong phòng.
“Xong rồi!” Yến Tuyền vui mừng. Đúng lúc này, có một người bị đánh bay ra khỏi phòng, người này mọc đầy lông lá, cái đuôi cũng lộ ra ngoài, lúc người nọ nhe răng ra còn có thể trông thấy hàm răng dính đầy máu tươi, hoàn toàn không còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt như vừa rồi.
Năm “người” đã phát cuồng, dần dần lộ nguyên hình, thú tính không thể kiểm soát nổi đã khiến chúng không phân biệt được bạn hay địch, chỉ biết điên cuồng công kích. Không biết tên nào đã moi tim móc gan Tiền Tuyên Doanh, cơ thể mập mạp nằm trên mặt đất như cái bánh nhân thịt, máu chảy lênh láng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận