Chương 164

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 164

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng hắn lại tính sai, Tiêu Trúc Vũ không nói với hắn một lời, một câu cũng không chịu nói, cho dù hắn hỏi cái gì, cô đều trầm mặc ít lời ngồi ở kia, đôi mắt nhìn thẳng không thèm nhìn hắn, nhưng biểu tình xa lạ giống như cô đang nhìn một ngốc tử vậy.

Không tiếng động khuất nhục làm Bạch Dương giống như một tên hề đang nhảy nhót, lo tự mình lầm bầm lầu bầu biểu diễn.

Rốt cuộc tới thời gian ăn cơm trưa , buổi sáng bị sự trầm mặc của cô đả kích, da mặt hắn vẫn dày như cũ hỏi: “Em muốn ăn cái gì anh đi lấy cơm cho em , ăn thịt thì sao, hay thịt kho tàu ?!”

“Không biết hôm nay có thịt kho tàu hay không, nếu em thật sự muốn ăn anh sẽ làm cho em ăn !”

Tiêu Trúc Vũ ngồi dựa vào đầu giường, mặt không biểu tình, quay đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ.

“Em trước kia không phải thích ăn thịt kho tàu nhất sao? Hả? Bây giờ lại không thích ăn nữa sao? Vậy em muốn ăn cái gì? Thịt khác cũng được a! chỉ cần em nói cho anh biết!”

Bạch Dương gấp đến lòng bàn tay cũng chảy ra mồ hôi, trong lòng cuồng loạn cầu xin cô nói chuyện, cầu xin, một câu cũng được.

“Tiêu Trúc Vũ em đừng không hé răng, người không biết còn tưởng rằng em là người câm,anh sẽ không đánh em nữa, cũng sẽ không thao em, em vì sao lại không cùng anh nói chuyện!”

Gõ gõ.

Hộ sĩ mở cửa, đẩy xe đẩy chứa đầy cơm trưa đi vào, cầm lấy một hộp đặt ở đầu giường của cô: “Dùng cơm vui vẻ.”

Lần này cô cũng không nói chuyện, nhưng mà đã cười.

Nguyên nhân không nói chuyện , phỏng chừng là nghe không hiểu hộ sĩ đang nói cái gì, nhưng cô cười, khóe miệng hướng lên trên gợi lên độ cung, gò má như quả táo no đủ hơi hơi nhô lên, mặt bánh bao ngu đần đáng yêu làm người ta muốn chà đạp.

Hộ sĩ đi rồi, tươi cười của cô cũng không còn, cầm lấy hộp cơm, đem cái bàn trên giường bệnh lật qua, đem cơm hộp đặt ở mặt trên, dùng cái muỗng múc thức ăn bên trong đưa vào cái miệng nhỏ.

Hôm nay có cơm soda bánh mì, cô ăn rất thơm, cũng chỉ ngay lúc này mới có thể nhìn thấy miệng cô hoạt động, cánh môi bị hắn cắn xé , thê thảm nhẹ nhàng nhai nuốt.

Bạch Dương mất mát cúi đầu.

Hắn không cam lòng.

Trầm mặc chừng hai phút, một lần nữa đẩy xe lăn đi đến bệnh bên giường của cô, vươn tay, đem cơm hộp trong ta cô ném đi.

Đồ ăn rơi đầy đất theo mép giường chảy trên mặt đất, một bãi màu nâu dơ hồ hồ dính ở chăn, mùi hương của cơm càng ngày càng nồng.

Trong tay Tiêu Trúc Vũ còn cầm cái muỗng, ngồi ở kia nhìn hắn.

“Cùng anh nói chuyện.”

Hắn bình tĩnh đi qua , bỗng nhiên rống to: “Cùng anh nói chuyện Tiêu Trúc Vũ!”

Tròng mắt bạo liệt muốn trừng ra , hắn trở nên đáng sợ mà cực đoan.

“Anh nói em mở miệng nói chuyện! Em dù trở thành người câm hay là kẻ điếc, cũng phải nhìn anh mà làm ra một biểu tình chứ!”

Hắn ngồi trên xe lăn phẫn nộ kéo xuống chăn trên người cô, ném tới đóng bẩn thỉu trên mặt đất kia : “Tiêu Trúc Vũ! Hé răng a, hé răng, nói chuyện cho anh!”

Tiếng hô tát động quá lớn đến cổ họng làm khí quản của hắn không thoải mái, sặc đến đỏ mắt rơi lệ, nắm lên bình cắm champagne hoa hồng đầu giường, nhắm ngay mặt cô.

“Anh không muốn thương tổn em, nhưng em nhất định phải cùng tôi nói chuyện! Trong cổ họng” Ừm” một tiếng cũng được, bằng không anh sẽ không khống chế được chính mình, nói chuyện, nói chuyện a!”

Tiêu Trúc Vũ xoay người, giơ tay ấn xuống lên chuông trên vách tường .

Tay hắn nắm bình hoa vì dùng sức mà run run, hoa cắm bên trong đều bị rớt ra , chỉ vào mặt cô, nhắm ngay cái mũi cùng mắt, chịu đựng vất vả, từ cơ mặt hắn đều có thể nhìn ra được đã dùng bao nhiêu sức lực để kìm nén, hàm răng kiên cố cũng dần dần bị cắn chặt ma xát ra tiếng ken két.

“Tiêu Trúc Vũ ——”

Hắn như muốn nhai xương uống máu cô, giận không thể át, mạch máu nổi lên giống như quái vật, bò đầy cổ cùng cái trán của hắn : “Anh có chịu nói hay không.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận